Chương 7

Chương 7

09/08/2026

Ngay sau đó, nỗi đau không thể chịu nổi liền ập đến.

Đau đến mức ta muốn khóc, muốn kêu.

Nhưng lại không phát ra nổi một chút âm thanh.

Chỉ nghe thấy xung quanh ngày càng ồn ào, có tiếng người nói, cũng có tiếng khóc.

Ồn ào đến mức ta chẳng thể yên giấc.

“Giang Thư, gan nàng quả thật lớn.”

Giọng Thẩm Dực vẫn dễ nghe như trước.

“Không sợ gả cho ta, không sợ đau, giờ đến c.h.ế.t cũng chẳng sợ.”

“Rốt cuộc ngươi mưu cầu điều gì ở ta?”

“Thôi vậy, ngươi mưu ta điều gì cũng được, chỉ cần ngươi chịu tỉnh lại, ngươi muốn gì… ta đều đáp ứng.”

Giọng hắn càng lúc càng nhỏ, dường như còn mang theo run rẩy khó nhận ra.

Nghe vào… có chút đáng thương.

Tựa như—

Tựa như một trân bảo mà hắn khó khăn lắm mới tìm được, lại bị chính tay mình làm vỡ nát.

Đến lúc này ta mới không khỏi cảm thấy may mắn.

May mắn mũi tên ấy là b.ắ.n vào ta.

Dẫu ta cũng đáng thương.

Nhưng so với hắn… vẫn còn tốt hơn rất nhiều.

09

Lần thứ hai gặp Thẩm Dực là vào năm ta mười tuổi.

Năm ấy ta quen Lăng Nguyệt quận chúa.

Nàng là một chủ t.ử nhảy nhót không yên, kéo ta chạy khắp nơi.

Hôm đó hai nhà cùng đến Hộ Quốc tự dâng hương, nàng nhân cơ hội dẫn ta lén chuồn ra ngoài chơi.

Nào ngờ lại lạc mất nhau.

Ta mơ mơ hồ hồ xông nhầm vào một tiểu từ đường thờ phụng tiên Hoàng hậu.

Ban đầu ta không biết đó là nơi thờ tiên Hoàng hậu, bởi tiểu từ đường vốn phải canh phòng nghiêm ngặt ấy lại chẳng có mấy người.

Ta tò mò bước đến gần, mới thấy trong điện có một người đang quỳ.

Người đó ta nhận ra.

Tam hoàng t.ử Thẩm Dực.

Hắn quỳ trước bài vị tiên Hoàng hậu, từng việc một kể lại tình cảnh gần đây của mình.

Hoàng hậu lại hãm hại hắn ra sao, hắn trả lại nguyên vẹn như thế nào, chỉ là đổi lấy cái danh ngỗ nghịch bất hiếu.

Lại có kẻ nào đó nhét vào bên cạnh hắn mấy tên tai mắt, hắn cũng ném thẳng ra ngoài, vì thế lại bị gán thêm tội tàn bạo vô đức.

Ta ngồi ngoài cửa, nghe hắn nói rất nhiều rất nhiều.

Nghe đến cuối, hắn… bật khóc.

“Mẫu hậu, đã lâu lắm rồi người không đến thăm nhi thần…”

Tiếng khóc của thiếu niên ban đầu còn cố nhịn, sau mới vỡ òa.

Khóc đến mức khiến người ta xót xa.

Về sau ta gặp hắn không ít lần.

Mỗi lần đều muốn nói với hắn điều gì đó.

Hoặc là muốn cảm tạ hòn đá năm ấy hắn ném xuống ao, hoặc là muốn an ủi hắn lớn lên một mình trong hoàng cung không dễ dàng.

Nhưng đều vì ta quá chậm, mà bỏ lỡ biết bao cơ hội.

Cha thường nói: một bước chậm, bước bước chậm, cả bàn cờ đều thua.

Nhưng ta không tin.

******

Khi ta mở mắt ra, Thẩm Dực đang túm cổ áo một vị thái y, thấp giọng uy hiếp:

“Ngươi còn dám nói thêm một câu ‘hồi thiên vô thuật’, bản vương liền c.h.é.m ngươi.”

Bộ dạng hắn nói những lời ấy quả thực có chút dọa người.

Cũng khó trách lời đồn lại miêu tả hắn đáng sợ đến vậy.

“Thẩm Dực.”

Ta khẽ gọi tên hắn.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Lưng hắn chợt cứng đờ, lập tức quăng thái y xuống, sải bước nhanh tới bên ta.

Vị thái y bị ném xuống đất như được đại xá, cũng vội vàng quỳ lết mấy bước đến trước giường ta, chẳng kịp giữ lễ, giơ tay bắt mạch.

“Sống rồi, sống rồi! Vương phi sống lại rồi!”

Thái y mừng rỡ khôn xiết, vái ta một cái, lại vái Thẩm Dực một cái.

“Vi thần lập tức kê hai phương thuốc. Vương phi chỉ cần qua được đêm nay, rồi dùng t.h.u.ố.c của vi thần bồi dưỡng thêm vài ngày là sẽ vô sự.”

Nói xong, không đợi Thẩm Dực lên tiếng, ông ta đã tự đứng dậy đi ra ngoài.

Ngọc Hiên cũng theo ra.

Thúy Hỉ quỳ bên giường ta, đôi mắt khóc đỏ sưng, thấy ta nhìn nàng, nàng vội nói:

“Nô tỳ đi sắc t.h.u.ố.c cho Vương phi ngay.”

Chớp mắt, người trong phòng đã tản hết.

Chỉ còn lại ta và Thẩm Dực.

Thẩm Dực ngồi xuống bên giường, nhẹ nhàng vén mấy sợi tóc lòa xòa trước trán ta bị mồ hôi làm ướt.

Không biết có phải ảo giác của ta hay không, ta lại cảm thấy đầu ngón tay hắn khẽ run.

Hắn nói:

“Giang Thư, ngươi thật lợi hại.”

“Đã rất nhiều năm rồi… ta chưa từng sợ hãi đến thế.”

Ta không hỏi hắn sợ điều gì, chỉ chậm rãi nắm lấy tay hắn, mỉm cười với hắn một cái.

Rồi lại thiếp đi.

Giấc này ngủ yên ổn hơn nhiều.

Lần nữa tỉnh lại đã là trưa hôm sau. Thúy Hỉ thấy ta tỉnh, liền bưng cháo ấm đến.

“Vương gia nói Vương phi tỉnh trước hết uống chút cháo lót dạ, rồi mới uống thuốc.”

Mắt Thúy Hỉ vẫn đỏ hoe, tay đút cháo cho ta còn run.

Chuyến này tiểu nha đầu bị dọa không nhẹ.

Ta ngoan ngoãn uống hơn nửa bát cháo, mới hỏi:

“Vương gia đâu?”

Thúy Hỉ lắc đầu.

“Vương gia canh Vương phi suốt một đêm. Vừa nãy Ngọc Hiên đến nói gì đó, ngài ấy mới đi.”

Ta gật đầu.

Có lẽ chuyện thích khách vẫn chưa xử lý xong.

Chỉ là vì sao trong hành cung lại có thích khách, lại còn nhằm đúng lúc này.

“Còn phải nghĩ sao? Chắc chắn là bút tích của Hoàng hậu và Thái tử.”

Lăng Nguyệt ngồi bên giường ta, ghé sát tai nói nhỏ.

“Ngươi chưa thấy dáng vẻ Yến Vương lúc nghe nói ngươi không qua khỏi đâu, đến ta còn bị dọa.”

“Nếu thật sự bắt được tên thích khách b.ắ.n tên kia, e là sẽ khiến hắn sống không bằng c.h.ế.t.”

Nói xong, nàng lại nâng mặt ta lên, tự trách lẫn xót xa mà ngó trái ngó phải:

“Đều tại ta, khi ấy nếu kéo ngươi chạy đi thì tốt rồi.”

Mấy ngày nay nàng không biết đã tự trách bao nhiêu lần.

Ta cười an ủi:

“Trách ngươi làm gì? Ta có cái tật này, nhiều chuyện phản ứng không kịp, sớm muộn gì cũng phải trải qua một phen.”

Dỗ dành hồi lâu, nàng mới yên lòng.

Lại trò chuyện với ta một lúc, đợi Thẩm Dực trở về mới rời đi.

🍊 Quéo còm các bác ghé nhà Xoăn 🤗 🍊 🤟

🍊 Nếu được, các bác đọc xong cho Xoăn xin vài dòng ”còm” review nhé ạ 🫶

🍊 Follow Fanpage FB "Xoăn dịch truyện" để nhận thông tin lên truyện nhà Xoăn nhé ạ ^^

10

Ngày thứ hai sau khi ta tỉnh, Hoàng đế và Hoàng hậu cũng đến.

Hoàng hậu ngồi bên giường ta, vẻ mặt đau lòng:

“Đứa trẻ ngoan, con chịu khổ rồi. Tất cả là do Dực nhi không bảo vệ con chu toàn, mẫu hậu thay nó tạ lỗi với con.”

Bà nói tình chân ý thiết, trông như thật sự thương xót con cháu.

Hoàng đế cũng thở dài:

“A Thư, phụ thân con đang trên đường đến đây. Lần này là lỗi của Thẩm Dực, đến lúc đó trẫm nhất định bắt nó cho phụ thân con một lời giải thích.”

Ta tựa đầu giường, nghe họ nói rất nhiều.

Càng nghe càng thấy khó chịu.

“Bệ hạ.”

Ta không nhìn Hoàng hậu, chỉ thẳng thắn nhìn Hoàng đế.

“Ngài có biết Yến Vương… cũng bị thương không?”