Chương 8

Chương 8

09/08/2026

Có lẽ vì giọng ta chẳng mấy cung kính, Hoàng đế sững lại một chút.

“Đám thích khách ấy không phải đến g.i.ế.c thần nữ, mà là nhằm vào Yến Vương. Chúng chọn đúng lúc mọi người đều không ở hành cung, thị vệ lại bị điều đi…”

Rốt cuộc là ngài thật hồ đồ, hay giả hồ đồ? Hoàng hậu thở dài:

“Dực nhi quản việc hình ngục, thủ đoạn lại tàn nhẫn như thế, kết thù vốn là chuyện thường. Lần này lại liên lụy đến con.”

Khẩu tài của bà thật khéo, nhẹ nhàng liền đổ hết mọi lỗi lên người Thẩm Dực.

Nhiều năm qua, có bà ở giữa khuấy đảo, chẳng trách thanh danh Thẩm Dực hỏng bét đến vậy.

Lúc này ta mới nhìn sang bà.

Bà cười hiền hòa nhu thuận, đúng kiểu dáng vẻ của mẫu nghi thiên hạ.

“Trấn Quốc Công lần này nếu đến nói chuyện hòa ly, bổn cung và bệ hạ cũng nhất định sẽ làm chủ cho con.”

Hòa ly?

Vì sao phải hòa ly?

“A Thư, nghe lời cha, hòa ly với hắn đi.”

Cha ta khổ sở khuyên nhủ.

“Hắn thực sự không phải chốn tốt để nương tựa. Bệ hạ đã nói, từ nay về sau sẽ không can thiệp hôn sự của con nữa. Ngày khác cha và nương con sẽ chọn cho con một người mọi bề đều tốt.”

Ta nhìn cha, không dám tin.

Không hiểu vì sao mọi chuyện lại đi đến nước này.

“Cha, lần này không phải lỗi của Thẩm Dực.”

Ta lên tiếng bênh vực hắn.

“Cha biết, nhưng mọi chuyện đều vì hắn mà ra.”

Ông ngồi xuống bên cạnh ta, ta mới phát hiện tóc hai bên thái dương ông đã bạc trắng.

“Cha và nương con chỉ có một mình con. Con mà có điều gì bất trắc, bảo chúng ta sống thế nào đây?”

Trong mắt ông ánh lên nước.

“Hôm ấy chúng ta vốn đã không đồng ý hôn sự này, là con nhất quyết muốn gả. Trước kia thấy hai đứa sống cũng coi như hòa thuận, chúng ta mới yên lòng. Nhưng hôm nay… con suýt mất mạng rồi, A Thư.”

Ta nuốt xuống vị chua xót nơi cổ họng, sống mũi cay cay, hốc mắt cũng đỏ lên.

Khi ngẩng mắt, ta dường như thấy bên cửa có một bóng áo xanh.

Không biết Thẩm Dực đã đứng ngoài đó từ lúc nào.

Cũng không biết đã nghe được bao nhiêu.

Ta cúi mắt, nghĩ thật lâu.

Nghĩ đến bóng lưng gầy gò cô tịch của hắn quỳ trước bài vị tiên hoàng hậu, nghĩ đến ngón tay hắn khẽ co lại khi nương dặn dò.

Nghĩ đến hắn lạnh lùng buông lời tàn nhẫn nhưng vẫn sai người đưa t.h.u.ố.c mỡ, nghĩ đến hòn đá năm xưa hắn ném xuống ao.

Nếu đến cả ta cũng không cần hắn nữa—

Thì phía sau hắn, sẽ chẳng còn ai.

“Cha, con không hòa ly.”

Ta ngẩng lên, trong mắt toàn là kiên định.

“Thẩm Dực có thể bảo vệ con.”

Con cũng có thể bảo vệ Thẩm Dực.

Có lẽ biết chuyện ta đã quyết thì không đổi.

Cũng có lẽ chưa từng thấy ta như vậy.

Cha nhìn ta thật lâu, cuối cùng chỉ thở dài một hơi thật dài.

Ta nắm tay ông, vẫn như trước đây làm nũng:

“Cha, cha tin con được không? Thẩm Dực thật sự rất tốt. Sau này hắn… hắn bảo đảm, bảo đảm sẽ không để con bị thương nữa.”

Lúc này Thẩm Dực mới từ ngoài bước vào.

Hắn đi mấy bước đến trước giường, quỳ xuống trước cha ta.

Cha ta hoảng đến bật dậy, vội vàng đỡ hắn:

“Yến Vương làm gì vậy? Ta không nhận nổi.”

“Ta, Thẩm Dực, ở đây lập thệ.”

Giọng hắn trầm xuống.

“Đời này tuyệt không phụ A Thư. Dù có mất mạng mình, cũng sẽ không để ai làm tổn hại nàng dù chỉ một chút.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Từng chữ từng chữ, nói đến vô cùng chắc chắn.

10

Cha không còn nhắc đến chuyện hòa ly nữa.

Lúc rời đi, ông dặn ta phải dưỡng thương cho tốt, sau khi về kinh nhất định phải về nhà thăm ông và nương.

Ta đều lần lượt đáp ứng.

Sau đó ông còn nói chuyện với Thẩm Dực rất lâu, nhưng nói những gì thì ta không biết.

“Bảo ta phải đối đãi với nàng cho thật tốt.”

Thẩm Dực mỉm cười, khẽ gạt mấy sợi tóc lòa xòa trước trán ta.

Giữa đôi mày tuấn tú đều là nét dịu dàng như tuyết xuân tan chảy.

Khi sát khí và hàn ý tan đi, hắn trông còn ôn nhu hơn cả Duệ Vương danh chấn kinh thành.

Nếu tiên Hoàng hậu có thể nhìn thấy dáng vẻ hắn lúc này, hẳn sẽ vô cùng an lòng.

“Nàng muốn đến Hộ Quốc tự?”

Thẩm Dực có chút kinh ngạc.

Ta gật đầu:

“Trải qua chuyện này, ắt hẳn là mẫu hậu đã che chở cho ta. Nay ta đã khỏi hẳn, đương nhiên phải đến tạ ơn mẫu hậu.”

Ánh mắt Thẩm Dực nhìn ta lại thêm mấy phần cảm kích.

🍊 Quéo còm các bác ghé nhà Xoăn 🤗 🍊 🤟

🍊 Nếu được, các bác đọc xong cho Xoăn xin vài dòng ”còm” review nhé ạ 🫶

🍊 Follow Fanpage FB "Xoăn dịch truyện" để nhận thông tin lên truyện nhà Xoăn nhé ạ ^^

Có lẽ bởi vì, trước kia người quỳ trước bài vị tiên Hoàng hậu, chỉ có một mình hắn.

Giờ đây, ta có thể cùng hắn kề vai quỳ xuống.

*******

Trên đường từ Hộ Quốc tự trở về kinh, chúng ta lại gặp thêm một toán thích khách.

Lần này, hắn cũng như lời thề của mình, đứng chắn trước mặt ta, thà dùng tính mạng để bảo vệ ta.

“Sao lại đi hướng này? Mau về vương phủ đi!”

Hai tay ta run rẩy che lấy vết thương đang chảy m.á.u trên cánh tay hắn.

Nhìn thấy cảnh phố quen thuộc, trong lòng ta lại chỉ có hoảng loạn.

Có lẽ ngày đó, Thẩm Dực cũng từng giống như ta lúc này.

Xe ngựa không nghe theo lời ta, vẫn cứ lao về phía trước.

Mãi đến khi dừng lại trước cổng Trấn Quốc Công phủ.

Khi ta kịp phản ứng, đã bị người kéo xuống khỏi xe ngựa.

“Thẩm Dực, ngài muốn làm gì?”

Ta bị hai ma ma giữ lại, đứng ngoài xe ngựa, ngẩng đầu khóc hỏi hắn.

“Ngài… không cần ta nữa sao?”

Thẩm Dực một tay che vết thương, môi vì mất m.á.u quá nhiều mà hơi tái.

Thấy ta như vậy, hắn khẽ nhíu mày.

“A Thư, đợi ta đến đón nàng.”

Nói xong, hắn buông rèm xe, bảo phu xe quay đầu.

Sau đó, ta liền bị để lại trong Trấn Quốc Công phủ.

Vẫn ở trong sân cũ chưa xuất giá, Lăng Nguyệt cách vài ngày lại đến thăm ta.

Mọi thứ dường như quay về thời điểm chưa gả cho Thẩm Dực.

Ta đại khái biết Thẩm Dực muốn làm gì.

Lại dường như không biết hắn rốt cuộc muốn làm gì.

Lăng Nguyệt nói, kinh thành hiện giờ yên ắng như một vũng nước c.h.ế.t.

Ngay cả những lời bôi nhọ Thẩm Dực trước kia cũng hiếm khi nghe thấy nữa.

Ta bị giữ trong phủ, không thể đi đâu.

Điều duy nhất ta biết là, cha ngày càng bận rộn.

Nhìn cây ngô đồng trong viện từ xanh sang vàng, rồi rụng đầy đất.

Thẩm Dực vẫn chưa đến đón ta.