Chương 9
Ngày Lập Đông, nghe nói Thái t.ử bị phế.
Triều đình và kinh thành lập tức như vũng bùn bị khuấy đục.
Ta biết, trong những kẻ khuấy bùn ấy, nhất định có Thẩm Dực và cha ta.
******
Lại qua hai tháng.
Tuyết kinh thành phủ dày từng lớp, Trấn Quốc Công phủ cũng bận rộn chuẩn bị năm mới.
Không ai ngờ rằng, vào lúc năm hết Tết đến, lại có người tạo phản.
“Ai phản?”
Kim khâu trong tay ta xuyên qua tấm lụa mỏng, suýt nữa đ.â.m vào tay.
Lăng Nguyệt nhả vỏ hạt dưa:
“Duệ Vương.”
Duệ Vương, kẻ quanh năm du sơn ngoạn thủy, lại tạo phản.
Tin tức ấy như tảng đá lớn ném vào vũng nước đục của kinh thành.
Khi mọi người kịp phản ứng, Duệ Vương đã đ.á.n.h tới ngoài hoàng thành.
Dẹp loạn chỉ mất ba ngày.
Ngay sau đó là tin Hoàng đế giận quá công tâm mà ngã bệnh.
Chỉ trong mấy tháng ngắn ngủi, hoàng cung kinh thành đã long trời lở đất.
Duệ Vương vốn mang mỹ danh, nay thành nghịch tặc.
Yến Vương mang tiếng xấu lại trở thành anh hùng cần vương cứu giá.
Thái t.ử bị phế, Tần Vương còn xa nơi biên cương.
Hoàng đế bệnh nặng.
Giờ đây, toàn bộ triều đình đều nằm trong tay Yến Vương.
“Ta đã sớm biết, hắn không phải kẻ trong ao.”
Ta nghe những tin ấy, đặt nét bút cuối cùng xuống trang giấy.
Lúc này ngoài cửa sổ nổi lên một cơn gió, thổi bay tờ tuyên chỉ trên án.
“Thúy Hỉ, đi đóng cửa sổ lại.”
Ta đứng dậy nhặt bức họa rơi dưới đất, nhưng còn chưa chạm tới, đã thấy một bàn tay thon dài, đốt xương rõ ràng nhặt nó lên trước.
Đến khi nhận ra người kia là ai, mặt ta lập tức đỏ bừng.
Thẩm Dực cầm bức họa, ngắm kỹ hồi lâu.
Rồi dịu dàng cười nói:
“A Thư, ta cũng nhớ nàng.”
12
Thẩm Dực vẫn chưa đón ta về phủ Yến Vương.
Chỉ là hắn không còn bận rộn như trước, cách vài ngày lại đến thăm ta.
Ngay cả đêm Trừ Tịch, hắn cũng ở lại Trấn Quốc Công phủ đón năm mới cùng chúng ta.
Nương gắp cho hắn một miếng thịt, xót xa nói:
“Dạo này không ăn uống t.ử tế phải không? Mấy tháng nay gầy đi nhiều thế này rồi.”
Hắn thoáng sững người, mỉm cười nhét miếng thịt vào miệng.
Còn chưa nuốt xong đã nói lơ lớ:
“Ngon lắm.”
Chỉ trong khoảnh khắc, ta như nhìn thấy trên gương mặt hắn mấy phần dáng dấp thiếu niên năm nào.
“Nương thiên vị.”
Ta véo má mình, làm nũng:
“Nương không thấy con cũng gầy đi sao?”
Nương trừng mắt liếc ta:
“Con là tự tìm lấy, ngày nào cũng ngủ đến mặt trời lên cao mới dậy ăn cơm.”
Cả phòng nghe vậy đều bật cười.
Thẩm Dực cười đến mắt đầy ý cười, gắp cho ta một chiếc đùi gà, dịu giọng nói:
“Đều là lỗi của ta, để A Thư tương tư thành gầy như vậy.”
Mọi người cười càng dữ hơn.
Chỉ có ta, sau khi kịp phản ứng, từ cổ đỏ lan thẳng tới vành tai.
Tức đến mức hôm đó ta không cho Thẩm Dực vào phòng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Chẳng qua chỉ vẽ mấy bức chân dung thôi, vậy mà hắn trêu ta mấy lần liền.
Ta nhìn chồng tranh trên án, tức đến mức định cất hết đi.
Vừa thu hai bức thì dừng lại.
“Ơ?”
Thúy Hỉ thấy ta dừng tay liền ghé lại,
“Bức này sao khác với trước?”
Bức họa vốn vẽ Thẩm Dực ngồi trên sạp đọc sách.
Giờ thì không còn đọc sách nữa.
Chỉ thấy người trong tranh khẽ rũ mắt, ánh nhìn dịu dàng nồng đượm rơi xuống nữ t.ử không biết từ khi nào đã gối đầu lên đầu gối hắn.
Chỉ vài nét bút.
Đã đổi hẳn ý cảnh cả bức họa.
“Còn có chữ nữa.”
Thúy Hỉ chỉ góc trên bên phải.
“Nếu so tương tư, ta còn sâu hơn nàng.”
Là chữ của Thẩm Dực.
Không biết hắn vẽ viết từ lúc nào.
Cơn giận trong ta tan đi quá nửa, chậm rãi đặt bức họa về chỗ cũ, rồi cầm bút viết thêm một câu phía sau:
“Tương tư chẳng thể so, mong chàng sớm ngày trở về.”
Viết xong, chút tức cuối cùng cũng tiêu tan, trong lòng chỉ mong Thẩm Dực sớm đến đón ta.
*****
Lại qua một tháng.
Trong cung truyền ra tin Hoàng đế băng hà.
Thẩm Dực thuận lý thành chương đăng cơ.
Mọi việc bụi bặm đều đã lắng xuống.
Cuối cùng ta cũng không quay lại phủ Yến Vương, mà được nghênh đón vào Hoàng cung.
Một bước thay đổi thân phận—
trở thành Hoàng hậu của hắn.
Sau đại điển sách phong, hắn dẫn ta đi gặp Hoàng hậu đã trở thành Thái hậu.
Nửa năm không gặp, bà đã già đi rất nhiều.
🍊 Quéo còm các bác ghé nhà Xoăn 🤗 🍊 🤟
🍊 Nếu được, các bác đọc xong cho Xoăn xin vài dòng ”còm” review nhé ạ 🫶
🍊 Follow Fanpage FB "Xoăn dịch truyện" để nhận thông tin lên truyện nhà Xoăn nhé ạ ^^
Đầu tóc rối bù, ngồi trong Từ Ninh Cung, như một lão phụ phát điên.
Vừa nhìn thấy Thẩm Dực, bà liền lao tới, Thẩm Dực theo bản năng ôm ta vào lòng, lùi lại mấy bước.
“Nếu ngươi dám làm nàng bị thương, trẫm cũng không dám bảo đảm nhi t.ử bảo bối của ngươi sẽ gặp chuyện gì đâu.”
Lúc nói những lời này, hắn như trở lại làm Yến Vương năm xưa.
Giọng lạnh đến mức dường như có thể đóng băng cả Từ Ninh Cung.
Thái hậu ánh mắt oán độc, nhưng không nói được một chữ, chỉ phát ra tiếng “a a” khàn đặc.
“Ngươi hận trẫm làm gì? Kẻ đầu độc khiến ngươi câm… là phụ hoàng kia mà.”
Hắn cười nhạt.
“Ngày đó ngươi giúp ông ta trừ khử mẫu hậu của ta, chẳng lẽ chưa từng nghĩ đến hôm nay?”
“Năm xưa ông ta chọn ngươi vì ngươi không có căn cơ, ai ngờ mấy năm nay ngươi lại âm thầm nâng đỡ ngoại thích, sớm đã trở thành cái gai trong mắt ông ta. Nếu không, ngươi nghĩ vì sao ông ta lại gả A Thư cho trẫm? Ngươi và trẫm, bất quá đều là quân cờ trong ván cờ của ông ta mà thôi.”
Khi nói những lời này, cánh tay ôm ta của hắn siết chặt hơn.
Có lẽ… là đau lòng.
Nhưng trên mặt hắn lại phủ một tầng băng giá.
Ta xót xa nắm lấy tay hắn, rất nhanh đã bị hắn siết ngược lại.
Chỉ thấy hàn ý nơi đuôi mắt hắn dần tan đi, cúi đầu nhìn ta một cái.
“Trẫm muốn vì A Thư giành cho nàng một thanh danh tốt, cho nên… đành ủy khuất ngươi sống thêm chút thời gian.”
13
Thẩm Dực cũng rước bài vị mẫu hậu hắn về cung.
Bài vị các đời Hoàng hậu đều được thờ trong Phụng Tiên điện, chỉ riêng mẫu hậu hắn lại bị đặt ở Hộ Quốc tự.
“Bởi vì bọn họ sợ mẫu hậu hóa thành lệ quỷ, chỉ có Hộ Quốc tự mới trấn áp được.”