Chương 6

Chương 6

09/08/2026

Thật ra cũng không nhiều.

Đối diện Hoàng hậu và Chiêu Dương công chúa, ta vẫn đứng một bên giả làm kẻ câm.

Đúng như ta nói, Chiêu Dương công chúa nhìn ta không vừa mắt, nên chỗ nào cũng đối đầu với ta.

Khi sắp xếp chỗ ở, nàng cố ý an bài cho ta và Lăng Nguyệt một tiểu điện hẻo lánh.

Lăng Nguyệt tính nóng, lập tức cãi nàng ta mấy câu.

Thế là bữa ăn trong ngày lại bị cắt đi một nửa.

Lăng Nguyệt nhìn mâm cơm trên bàn, ném đũa xuống:

“Nàng ta đúng là quá đáng!”

Ta bưng bát, ngước nhìn nàng.

Ánh mắt chúng ta chạm nhau, nàng liền nguôi giận, khẽ nheo mắt cong môi cười.

Hành cung xây trên sườn núi.

Tuy có người chuyên lo liệu, không có hung thú mãnh cầm, nhưng gà rừng chim dã thì không ít.

Lăng Nguyệt dẫn người lùng sục trong núi suốt nửa ngày, bắt được mấy con gà rừng.

Thế là nhân lúc không ai để ý, chúng ta đem hết số gà ấy thả vào Hoa Phương điện của Chiêu Dương công chúa.

Chiêu Dương công chúa thuở nhỏ từng bị gà trong ngự thiện phòng xổng ra mổ trúng, nên sợ nhất gà vịt.

Trong chốc lát, Hoa Phương điện gà bay ch.ó chạy.

Ta và Lăng Nguyệt trốn sau giả sơn ngoài điện, nhìn cảnh bên trong, cười đến nghiêng ngả.

Cuối cùng Chiêu Dương công chúa từ trong điện chạy ra, trên đầu còn dính hai cọng lông gà.

Nàng vừa giận vừa sợ, hét lớn:

“Mau g.i.ế.c hết mấy con gà c.h.ế.t tiệt này cho bản công chúa! G.i.ế.c hết đi!”

Ta và Lăng Nguyệt nhìn nhau, cười đến rơi cả nước mắt.

Mấy ngày uất ức cũng tan đi hơn phân nửa.

Đúng lúc ấy, sau lưng vang lên một giọng nói lạnh nhạt:

“Vương phi thật là có nhã hứng.”

Không nghe ra là vui hay không vui.

Chỉ nghe ra đó là giọng của Thẩm Dực.

Đến khi ta hoàn hồn, Lăng Nguyệt đã chẳng biết chạy đi từ lúc nào.

Ta quay người, quả nhiên thấy Thẩm Dực trong bộ thường phục màu huyền sắc.

Hắn đứng trước mặt ta, hơi nhướng mày, như đang đợi ta giải thích.

Ta nắm chặt góc áo, quỷ thần xui khiến thốt ra một câu:

“Sao ngài lại đến?”

Nói xong liền thấy mình lại nói sai.

Đây là hành cung, hắn đương nhiên có thể đến.

Chỉ là không ngờ ngày đó hắn nói phải bận hai ngày rồi mới đến, lại không phải lời qua loa.

“Bản vương không được đến sao?”

Hắn hỏi ta.

Ta quay đầu liếc nhìn Hoa Phương điện vẫn còn loạn cả lên, kéo tay hắn rời khỏi đó.

Hắn không giãy ra, để mặc ta nắm tay, cứ thế theo ta đi một mạch về tiểu điện hẻo lánh của ta.

Chúng ta đứng trong điện.

Tay nắm tay.

Cuối cùng là Thẩm Dực cúi mắt, nhìn bàn tay đang nắm nhau, nhướng mày.

Ta mới kịp phản ứng, vội vàng buông ra.

Trong điện yên tĩnh đến mức gần như chỉ nghe được tiếng hô hấp của hai người.

Rất lâu sau, ta mới lén ngẩng đầu hỏi hắn:

“Có phải ngài hối hận cho ta đến đây rồi không?”

“Ta rất hài lòng.”

Ta gật đầu, rồi bỗng trừng to mắt nhìn hắn:

“Hả?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

“Ngươi là vương phi của ta, nàng ta bắt nạt ngươi, nàng ta đáng c.h.ế.t. Hôm nay dù ngươi có g.i.ế.c nàng ta, bản vương cũng sẽ che chở cho ngươi.”

Ta đã nói rồi.

Thẩm Dực thật sự rất tốt.

Chỉ là… có chút g.i.ế.c người không chớp mắt.

08

Lần đầu tiên ta tận mắt thấy Thẩm Dực g.i.ế.c người.

Đao vừa nhấc lên rồi hạ xuống, dòng m.á.u nóng hổi lập tức phun trào từ cổ kẻ kia.

Cung nhân xung quanh kinh hãi hét lên, tán loạn bỏ chạy khắp nơi.

Lăng Nguyệt vội kéo ta trốn sau một tảng đá lớn không xa.

🍊 Quéo còm các bác ghé nhà Xoăn 🤗 🍊 🤟

🍊 Nếu được, các bác đọc xong cho Xoăn xin vài dòng ”còm” review nhé ạ 🫶

🍊 Follow Fanpage FB "Xoăn dịch truyện" để nhận thông tin lên truyện nhà Xoăn nhé ạ ^^

Một toán thích khách che mặt vây chặt lấy Thẩm Dực, kẻ nào kẻ nấy đều như muốn đoạt mạng hắn.

Ta nấp sau tảng đá, nhìn trường bào xanh vừa thay của hắn đã loang lổ vết máu, bàn tay nắm trường kiếm nổi đầy gân xanh.

Trong lòng không khỏi sốt ruột.

“Sao thị vệ còn chưa tới?”

Lăng Nguyệt trấn an ta:

“Hôm nay Bệ hạ và Hoàng hậu đến Hộ Quốc tự, phần lớn thị vệ đều bị điều đi rồi. Vừa nãy ta thấy có người đi báo tin, chắc chẳng mấy chốc sẽ tới.”

Chỉ là nỗi lo của chúng ta dường như… thừa thãi.

Thẩm Dực g.i.ế.c người, thực sự quá lợi hại.

Chỉ trong chốc lát, dưới chân hắn đã nằm la liệt mấy tên thích khách.

Tên cuối cùng hẳn là cùng đường bí lối, vừa quay đầu liền trông thấy ta và Lăng Nguyệt, liền lao thẳng về phía chúng ta.

Lăng Nguyệt kéo ta định bỏ chạy, nào ngờ cả hai cùng lúc vấp ngã.

Mắt thấy tên thích khách sắp lao tới trước mặt, bỗng một thanh trường kiếm từ xa bay thẳng, xuyên suốt lồng n.g.ự.c hắn.

Máu đỏ tươi văng lên váy ta, khiến ta sững người hồi lâu.

Một lúc sau, Thẩm Dực bước đến trước mặt ta, ngồi xổm xuống, đưa tay về phía ta. Đuôi mày dính m.á.u hơi nhếch lên:

“Bị dọa rồi sao?”

Ta hoàn hồn, khẽ gật đầu, đặt tay mình vào lòng bàn tay hắn.

Có lẽ vừa cầm kiếm xong, lòng bàn tay hắn lúc này còn ấm, mang theo lớp chai mỏng, cọ vào tay ta khiến ta hơi nhột.

Hắn kéo ta đứng dậy.

Chưa đi được hai bước, ta đã nghe tiếng Lăng Nguyệt phía sau hét lên:

“A Thư, mau tránh ra!”

Chỉ tiếc nàng nói chậm một nhịp.

Khi ta nghe rõ, thân mình đã chắn trước lưng Thẩm Dực, đỡ trọn mũi tên ấy.

Thẩm Dực quay đầu lại, nhìn thấy mũi tên cắm trên n.g.ự.c ta, trong đôi mắt vốn luôn lạnh tĩnh kia dường như cuộn lên sóng dữ.

Hắn nhất định cho rằng, ta yêu hắn đến mức sẵn sàng vì hắn mà c.h.ế.t.

Ta khẽ thở dài một hơi.

Thật ra… chỉ là ta không kịp tránh mà thôi.

Cha nói không sai, cái tật chậm hơn người khác một nhịp của ta, sớm muộn gì cũng sẽ hại đến tính mạng.

Thẩm Dực không thể tin nổi mà đỡ lấy ta, trên gương mặt lần đầu tiên hiện rõ vẻ hoảng loạn và sợ hãi.

May mà lúc ấy ta còn chưa thấy đau.

Vì vậy ta giơ tay, đặt lên hàng mày đang nhíu chặt của hắn, cười với hắn rồi chớp mắt:

“Đừng lo, ta không đau.”

Nói dối cả đấy.

Khi cơn đau dữ dội ập tới, ta lập tức ngất đi.

Bốn phía một mảnh mơ hồ.

Ta cảm thấy mình như đang bay lên, trong khoảnh khắc mọi đau đớn đều tan biến.

Không biết qua bao lâu, dường như có người kéo mạnh ta một cái, khiến ta rơi xuống.