Chương 1

Chương 1

25/07/2026

Nhà tài trợ dẫn tôi tham dự yến tiệc

Tôi và bạch nguyệt quang của anh ta lao vào đánh nhau dữ dội

Anh kéo tôi ra khỏi đám hỗn chiến

Tóc tai rối bù, tôi lạnh lùng nhìn anh:

“Anh thiên vị à?”

Anh im lặng không nói gì

Tôi tháo nhẫn, ném thẳng vào mặt anh:

“Là tôi chia tay anh”

1 Tôi là chim hoàng yến của Kiều Thâm, ở bên anh ba năm.

Anh có ngoại hình, có tiền, kỹ năng cũng tuyệt, lại rộng rãi với tôi

Điều kiện duy nhất là không được đóng cảnh hôn.

Vì vậy, tôi mất đi một số cơ hội diễn, cũng bị nhiều người mắng là “giả thanh cao”

Nhưng tôi không bận tâm.

Tôi vốn luôn biết thân biết phận, chưa bao giờ gây phiền phức cho anh

Chỉ là chính tôi cũng không ngờ, lần đầu gây rắc rối lại gây một chuyện lớn đến vậy.

Tôi đã đánh bạch nguyệt quang vừa mới từ nước ngoài trở về của anh.

2

Nguyên nhân bắt đầu từ việc Kiều Thâm bảo tôi đi cùng anh tham dự một buổi yến tiệc.

Tôi vốn chẳng bao giờ hòa nhập được vào cái giới hào môn quý tộc kia của anh

Ban đầu định từ chối, nhưng đã ba tháng quay phim ở nơi khác chưa gặp nhau

Muốn gặp anh cũng là thật

Thế nên tôi vẫn đi.

Không ngoài dự đoán, tôi gặp phải người mình không muốn gặp

Theo phản xạ, tôi tránh đi, nhưng họ lại nhất quyết không chịu buông tha tôi.

Tôi chỉ ra vườn nhỏ hít thở một chút

Vậy mà Diệp Sâm và Trình Tư Tư cũng đi theo.

Diệp Sâm là thanh mai trúc mã của Kiều Thâm

Mấy năm trước vì chuyện làm ăn của gia đình mà cả nhà di cư ra nước ngoài

Gần đây mới trở về.

Còn Trình Tư Tư là kẻ đối đầu không đội trời chung với tôi

Luôn mua bài bôi xấu và dìm tôi trên hot search.

Không ngờ hai người họ lại quen nhau.

Tôi ngồi yên trên ghế dài, không muốn động đậy

Trình Tư Tư khoanh tay, bắt đầu nói móc:

“Hôm nay chẳng phải tiệc đính hôn của Tổng Giám đốc Tống sao? Sao ai cũng có thể tham gia vậy?”

Diệp Sâm liếc nhìn tôi, giọng nhàn nhạt:

“Không phải cô kéo tôi ra đây vì có chuyện muốn nói sao? Chỉ vậy thôi à?”

Trình Tư Tư lập tức nịnh nọt:

“Diệp Sâm đừng vội mà, trong kia ngột ngạt quá, chúng ta ra đây hít thở không khí, vừa đi vừa nói chuyện~”

Diệp Sâm không nói gì, khẽ tựa vào thành hồ nước.

“Diệp Sâm, cô và Kiều Thâm sắp liên hôn phải không?”

“Ừ, gần như đã định rồi.”

“Tốt quá, trai tài gái sắc trời sinh một cặp, cũng đến lúc một số kẻ không biết điều nên tự giác rút lui.”

Diệp Sâm không đáp.

Trình Tư Tư vẫn tiếp tục, tôi chẳng buồn nghe, xoay người định đi

Nhưng câu tiếp theo của cô ta khiến tôi dừng bước.

“Có người không chỉ bản thân chẳng ra gì, mà cả gia đình cũng là một mớ hỗn độn

Hồi đó công trình kia xảy ra sự cố, hại biết bao nhiêu người mất việc

Tôi nói người chịu trách nhiệm gãy một chân cũng là báo ứng thôi.”

Bước chân tôi khựng lại, quay lại tiến lên tát cô ta hai cái

Trình Tư Tư ôm mặt trợn mắt nhìn tôi:

“Thư Ý, cô điên rồi sao?”

Tôi lạnh giọng:

“Sau lưng thì nói xấu còn tạm, trước mặt tôi mà nói vậy là nghĩ tôi không dám đánh cô à?”

Diệp Sâm nhíu mày nhìn tôi:

“Cô Thư, đây là nhà họ Tống, hành động quá đáng như vậy cô đã nghĩ đến hậu quả chưa?”

Ánh mắt tôi sắc lạnh:

“Cô Diệp, nếu cha mẹ cô bị người ta bới móc như thế, mong cô cũng có thể lý trí mà nghĩ đến hậu quả trước.”

Diệp Sâm im lặng

Trình Tư Tư lại vươn tay giật tóc tôi, chúng tôi xô xát với nhau.

Tôi cũng không rõ Diệp Sâm tham gia vào từ lúc nào

Chỉ biết lúc Kiều Thâm và mấy người khác đến, cả ba chúng tôi đang đánh nhau loạn thành một đống.

Kiều Thâm mặt mày u ám kéo tôi ra khỏi đám hỗn chiến.

Tôi thì nhếch nhác đến cực điểm, còn Diệp Sâm bên kia thì trông vẫn ổn hơn nhiều.

Tôi lạnh lùng hỏi Kiều Thâm:

“Anh thiên vị à?”

Anh nhíu chặt mày, im lặng không nói.

Tôi tháo chiếc nhẫn trong tay, ném thẳng vào mặt anh:

“Là tôi chia tay anh!”

Nói xong, tôi nén một hơi, chạy thẳng ra cửa, chui vào chiếc taxi vừa dừng lại.

Nhưng rốt cuộc vẫn không nhịn được mà bật khóc

Cảm giác tủi thân tràn ngập trong lòng.

Hôm qua vừa quay xong phim, tôi mang theo đầy ắp nỗi nhớ đến gặp anh

Không nói được mấy câu đã đành

Bị người khác sỉ nhục, anh còn thiên vị người ta.

Điện thoại rung liên tục, là cuộc gọi của Kiều Thâm.

Tôi nhấc máy, giành quyền mở miệng trước:

“Căn hộ ở Nam Loan Viện đứng tên tôi, trong vòng một tuần anh dọn ra khỏi đó!”

Nói xong tôi lập tức cúp máy, chặn toàn bộ liên lạc của anh.

Đồ đàn ông khốn kiếp, tôi với anh kết thúc rồi.