Chương 3
Sáng hôm sau tỉnh dậy, tôi mới phát hiện điện thoại có mấy trăm cuộc gọi nhỡ, hầu hết đều từ chị Trần – quản lý của tôi.
Tôi không biết đã xảy ra chuyện gì, liền vội gọi lại
Giọng lớn của chị ấy lập tức quét sạch cơn buồn ngủ của tôi.
“Tổ tông của tôi ơi, cuối cùng cô cũng nghe máy rồi, loạn hết cả lên rồi cô biết không?”
“Tối qua rốt cuộc cô đã làm gì? Chuyện là thế nào?”
Tôi vẫn còn mơ hồ, vừa nghe điện thoại vừa mở hot search ra xem.
#Thư Ý đánh Trình Tư Tư
#Thư Ý cút khỏi giới giải trí
#Thư Ý rút khỏi làng giải trí
Cuộc cãi vã tối qua giữa tôi và Trình Tư Tư đã bị ai đó quay lại
Nhưng đoạn video bị cắt đầu cắt đuôi, chỉ còn vài giây tôi bất ngờ lao lên đánh cô ta.
Tôi nhắm mắt lại, kể rõ đầu đuôi cho chị Trần, bao gồm cả việc tôi và Kiều Thâm đã chia tay.
Dù sao thì, sau này tôi sẽ không còn kim chủ chống lưng nữa.
Chị Trần im lặng một lúc, rồi thở dài:
“Mấy ngày tới cô cứ nghỉ ngơi, đừng đọc tin tức, tôi sẽ nghĩ cách.”
Cúp máy, tôi xem kỹ lại đoạn video hot search
Góc quay rất kín đáo, nhìn qua đã thấy có sự sắp đặt
Bởi lẽ Diệp Sâm đứng bên cạnh cũng bị cắt khỏi khung hình, chỉ còn tôi và Trình Tư Tư xuất hiện.
Bình luận thì toàn một chiều chỉ trích.
【Nhìn Thư Ý đã thấy kiểu chua ngoa đanh đá, vậy mà còn dám đánh người, tưởng không ai dám bóc phốt chắc.】
【Nghe nói sau lưng cô ta có kim chủ lớn, nếu không thì diễn xuất kém như vậy, mấy năm nay tài nguyên sao lại thăng tiến vù vù.】
【Tin nội bộ, cô ta là thế thân được đại gia bao nuôi, giờ “chính chủ” quay lại thì bị đá thôi.】
Nhìn mấy bình luận về chuyện thế thân, tôi biết ngay là Trình Tư Tư lại đang dẫn dắt dư luận.
Nhưng trong lòng tôi chẳng có chút gợn sóng nào.
Muốn mắng thì cứ mắng, đã ăn bát cơm này thì phải chịu
Chỉ cần đừng lôi gia đình vào là được.
Còn chuyện thế thân, hoàn toàn là bịa đặt.
Lúc mới ở bên Kiều Thâm, anh đối xử với tôi thật sự quá tốt, đến mức tôi cũng có chút lo sợ.
Có lần, sau một bữa tiệc, anh đến đón tôi
Tôi mượn chút men rượu hỏi anh, tôi có phải trông rất giống ai đó anh từng quen không.
Anh ôm tôi vào lòng, bật trán tôi một cái:
“Diễn nhiều quá hóa nghiện rồi à? Thế thân? Tôi không chơi trò đó.”
Tôi được đà hỏi tiếp, xem anh còn ai khác không
Anh cười khẩy:
“Tôi trông có vẻ rảnh rỗi lắm sao?”
Nhận được câu trả lời chắc chắn, tôi vui suốt một thời gian dài.
Có thể Kiều Thâm không thật sự yêu tôi, có thể chỉ là mới mẻ, hoặc đơn giản là lười thay đổi, cũng không sao.
Ít nhất, trong thời gian chúng tôi ở bên nhau, không có người thứ ba.
Tôi có thể không được yêu, có thể không được lựa chọn kiên định
Nhưng tôi không thể để mất cả chút tôn nghiêm cuối cùng.
6
Vì tin tức tiêu cực ập đến bất ngờ, một lịch trình tham gia show thực tế vốn đã định cũng bị hủy.
Giờ mỗi ngày tôi chỉ ở lì trong khách sạn, không dám ra ngoài, vì thật sự sợ anti-fan.
Hai năm trước, tôi từng đóng một vai phản diện điên loạn
Nhân vật đó vừa xinh đẹp vừa điên dại, được tôi khắc họa đến tận xương tủy, khiến dân mạng khen tôi diễn như thật.
Nhưng tôi không ngờ, thật sự có người đem nhân vật áp lên diễn viên.
Có kẻ thừa lúc tôi bị thương ở chân, mang cả một tổ ong vò vẽ ném về phía tôi, định hủy hoại gương mặt của tôi.
May mà Kiều Thâm đến kịp, anh lấy chính bộ vest của mình đốt lửa xua ong
Bộ cao cấp trị giá mấy trăm nghìn cứ thế bị phá hủy.
Tôi lắc đầu, sao lại nghĩ đến anh nữa rồi.
Cầm điện thoại lên xem cuộc gọi nhỡ, đọc tin nhắn WeChat.
Toàn là bạn bè gửi lời an ủi, động viên, chỉ là không có tin nhắn nào của Kiều Thâm.
Lúc này tôi mới chợt nhớ, tôi đã chặn hết mọi cách liên lạc của anh.
Tôi tự giận dỗi mình, ném điện thoại sang một bên.
Với bản lĩnh của anh, muốn tìm thì làm gì có chuyện không tìm được, chỉ là anh không để tâm thôi.
Ngồi bên cửa sổ, tôi thấy mình vừa mâu thuẫn vừa ấu trĩ.
Biết rõ là không thể, nhưng lại vô thức ôm chút hy vọng.
Tôi luôn có cảm giác, anh hẳn là cũng có chút thích tôi.
Dù gì, anh cũng từng vào đêm đoàn viên của vạn nhà, khoác gió tuyết mà đến bên tôi.
Lần đầu tiên đón năm mới bên Kiều Thâm, vì lịch trình quá dày, tôi không về quê, mà ở lại Nam Loan Viện.
Đêm giao thừa, tôi đang ngủ mơ mơ màng màng, bỗng nghe tiếng mở cửa
Giật mình bật dậy, tôi cầm một chiếc đèn bàn, lén mở cửa phòng.
Kiều Thâm đứng ở cửa ra vào, trên vai vẫn còn dính những bông tuyết.
Anh nhìn chiếc đèn bàn trong tay tôi, nhướng mày cười:
“Tết nhất đến nơi rồi, đây là cách em đón anh à?”
Tôi vứt đèn bàn, nhào vào người anh
Vốn định hỏi sao anh lại đến bất ngờ, nhưng nghĩ có lẽ anh không muốn nghe.
Vì thế, câu trong miệng tôi chuyển hướng:
“Sao vừa nghĩ đến anh, anh liền xuất hiện vậy?”
Anh bế tôi vào phòng ngủ, ghé sát tai tôi trêu chọc:
“Để tôi xem em nghĩ ở đâu.”
Ngoài kia gió lạnh rít gào, trong phòng hơi ấm tràn ngập.
Đợi anh tắm xong bước ra, tôi đã mệt đến gần như ngủ thiếp.
Trong cơn mơ màng, anh nhét một phong bao lì xì dưới gối tôi, rồi in một nụ hôn lên trán.
“Thư Thư, chúc mừng năm mới.”
Cái Tết đầu tiên không có ba mẹ ở bên, tôi cũng chưa từng thấy cô đơn.