Chương 5

Chương 5

31/07/2026

Thẩm thẩm ăn chực không được, lại thấy chúng ta kiếm được tiền, liền đỏ mắt dựng luôn một quán bán đậu hoa đối diện bên kia phố.

Cả nhà thúc thẩm đều ra tay góp sức, quầy hàng cũng rộng rãi hơn hẳn chúng ta.

Chúng ta bán ba văn một bát, thẩm thẩm chỉ bán hai văn, lập tức lôi kéo không ít khách của ta.

Đường tẩu còn cố tình chạy sang quán ta cướp khách, hễ có ai định bước tới, nàng ta liền cười cười kéo tay níu áo, dẻo miệng lôi khách về phía bên kia.

Giữa phố chợ, ta cũng không tiện cãi cọ, hơn nữa tranh cãi chẳng giải quyết được gì.

Muội muội thấy buôn bán ngày càng ế ẩm, liền đề nghị hạ giá.

Nhưng ta không đồng tình.

Chiến tranh giá cả chỉ khiến lợi nhuận tụt dốc, không phải đường dài có thể đi.

Hiện giờ, đậu hoa của ta là loại cơ bản nhất hai muỗng đậu hoa, thêm chút dầu ớt, hành hoa và muối.

Trước đây bán tốt là vì không có đối thủ cạnh tranh.

Nay có thúc thẩm, sau này cũng chắc chắn sẽ có thêm người khác mở quầy.

Muốn giữ được thực khách, phải có hương vị đặc trưng riêng.

Ta bắt đầu giảm số lượng đậu hoa làm mỗi ngày, đến giữa trưa bán hết là dọn về nhà, dành thời gian thử nghiệm hương vị mới.

Ta thử thêm đường, thêm chao, thêm thịt bằm… nhưng hiệu quả không rõ rệt, ngược lại còn tăng chi phí nguyên liệu.

Còn thẩm thẩm thì ngày càng quá đáng hơn, thậm chí thu mua gần hết đậu nành trong làng.

Lượng đậu tích trữ trong nhà ta, chưa đủ dùng đến một tháng sắp tới có khi sẽ đến cảnh “nồi không có gạo để nấu”.

14

Bất đắc dĩ, ta định sau khi bán hết chỗ đậu trong nhà sẽ tạm thời đóng quầy, tìm hướng đi khác.

Tính đến nay đã mở quán được hai tháng, chừng đó cũng đủ để ta chuộc lại vòng bạc của Triệu đại nương.

Dù buôn bán ra sao, cũng không thể để bà chịu thiệt.

Nhưng nếu không còn quán, thì ta và muội lấy gì mà sống? Chẳng lẽ lại để một mình Triệu mộc nhân gánh vác cả nhà?

Thấy ta buồn đến mức cơm cũng không nuốt nổi, Triệu mộc nhân lẩm bẩm mấy câu:

“Không có đậu nành thì chẳng lẽ không thể dùng loại đậu khác? Không bán được đậu hoa thì bán thứ khác. Thời thế yên bình, ắt sẽ có đường sống.”

Triệu đại nương vỗ đùi đánh đét:

“Dùng đậu đen!”

“Dùng đậu đen? Sao có thể chứ, con chưa từng nghe ai dùng đậu đen làm đậu hoa cả.” Ta bán tín bán nghi.

Không phải ta không tin Triệu đại nương, chỉ là từ trước đến nay chưa từng nghe qua ai làm đậu hoa bằng đậu đen.

“Gái ngoan tin ta đi, ta vốn là người Lô Châu, hồi nhỏ nhà gặp lũ lớn, phải chạy nạn tới huyện Đào Hoa này. Ở quê ta, người ta đều làm đậu hoa bằng đậu đen, ngon lắm!”

Triệu đại nương nói chắc như đinh đóng cột, khiến ta lập tức đi mua vài cân đậu đen về thử.

Làm theo cách chế biến giống với đậu nành, dưới sự chỉ dẫn của Triệu đại nương, ta thêm thắt gia vị, lại cho thêm ít dưa chua nhà làm.

Làm xong, ta bê đến mời bà nếm thử.

Vừa ăn một miếng, Triệu đại nương đã rưng rưng nước mắt.

Ta hoảng, tưởng mình làm không ngon, vội vàng nếm thử, lại thấy không có gì bất ổn.

Đậu hoa từ đậu đen có hương vị đậm đà, thơm béo tự nhiên, mềm mịn nhưng chắc miệng, xen chút vị ngọt nhẹ và hương đậu thanh thanh.

Triệu đại nương xúc động nắm lấy tay ta:

“Chính là vị này! Đã ba mươi năm rồi ta chưa từng nếm lại! Gái ngoan, con thật có thiên phú làm đồ ăn đó.”

Triệu mộc nhân ăn xong cũng giơ ngón cái khen ngợi.

Đậu hoa đậu đen làm ra rồi, nhưng việc thu mua đậu đen lại khiến ta đau đầu.

Đậu đen sản lượng thấp, nông hộ gần như không tích trữ, mà nếu ta công khai thu mua, chắc chắn sẽ khiến thẩm thẩm chú ý, chẳng bao lâu sẽ lại bắt chước.

Triệu mộc nhân biết được khó khăn của ta, không nói một lời, âm thầm lặn lội trong đêm sang thị trấn bên mua về hẳn một trăm cân đậu đen.

Chàng bảo:

“Đã là bí phương thì càng ít người biết càng tốt. Về sau, cứ để ta lo việc mua đậu đen, nàng chỉ việc yên tâm bán.”

15

Quán đậu hoa của chúng ta lại một lần nữa khai trương rộn ràng.

Đậu hoa thường vẫn giữ giá ba văn một bát, còn mặc đậu hoa tức đậu hoa làm từ đậu đen thì năm văn một bát, mua ba bát còn được tặng thêm một đĩa đồ chua nhỏ.

Ngay khi mặc đậu hoa vừa ra mắt, lập tức được khách hàng yêu thích nồng nhiệt, quầy nhỏ của ta lại xếp hàng dài rồng rắn.

Thẩm thẩm không cam lòng, bèn sai người đến mua hai bát đem về nghiên cứu. Vậy mà nửa tháng trôi qua vẫn chẳng mò ra nổi công thức của mặc đậu hoa là gì.

Khách hàng dần dần cũng quay về với chúng ta.

Thấy không thể cạnh tranh bằng giá rẻ, thẩm thẩm buộc phải nâng giá đậu hoa của mình lên ba văn một bát như ta.

Ai ngờ hành động đó lại khiến quán của bà ta hoàn toàn mất đi lợi thế, rơi vào cảnh vắng tanh không bóng người.

Làm đậu hoa là đồng tiền vất vả canh giờ Dần phải dậy xay đậu, đẩy xe lên trấn, bận bịu cả ngày, tối lại phải ngâm đậu chuẩn bị cho hôm sau, một ngày trôi qua toàn thân ê ẩm.

Mà biểu ca với biểu tẩu vốn đã là hạng ăn chơi lười biếng, lúc còn kiếm được tiền thì cố đấm ăn xôi, lại vì chuyện hôm trước bị chúng ta làm mất mặt trước bạn bè, càng thêm hăng m/á/u muốn triệt hạ ta.

Giờ thì không còn lợi nhuận, lại không lung lay được sinh ý của ta, đến giữa mùa đông giá lạnh, liền chẳng buồn theo thẩm thẩm ra chợ nữa.

Thúc phụ cũng kiểu ba ngày đánh cá, hai ngày phơi lưới , hôm nay nhà họ Trương ăn tiệc, mai lại nhà họ Lý đánh bài.

Quán đậu hoa của thẩm thẩm chưa mở được hai tháng đã phải dẹp tiệm.

Trước đó bà ta thu gom một đống đậu nành, giờ ôm hàng trong tay chẳng biết làm gì.

Muốn bán cho cửa hàng lương thực phải kê khai số lượng, xuất xứ và nộp thuế, lại còn cần giấy tờ quan phủ xác nhận.

Thẩm thẩm lúc ấy nóng lòng mở quán nên không làm văn thư, các cửa hàng không dám thu mua hàng không rõ nguồn gốc.

Giá chợ đen thì thấp đến thảm thương, mà nhà nông thường cũng không cần đến lượng đậu lớn như vậy.

Tết sắp tới, nếu không bán đi được, có khi cả nhà bà ấy phải ăn đậu hoa trừ bữa mấy tháng liền.

Cùng đường bí lối, cuối cùng thẩm thẩm lại nghĩ đến ta, van xin ta thu mua đậu của bà ta.

Ta đóng cửa không gặp, bà liền tìm tới tận quầy đậu hoa, bám lấy không chịu đi.

Nực cười thay, lúc trước chính bà tham lam muốn đẩy ta vào đường cùng, giờ thì lại cầu xin ta thu hàng giúp.

Ta đâu còn là đứa cháu gái mềm yếu để mặc bà muốn vo tròn bóp méo thế nào thì làm nữa.

Trước kia ta nhẫn nhịn là vì nương nhờ nhà người và để bảo vệ muội muội.

Nhưng giờ ta đã tự lập, chẳng cần nhìn sắc mặt bà mà sống nữa.

Bà lải nhải bên tai ta suốt ba ngày, nào là giúp rửa bát, nào là lau bàn, lời ngon tiếng ngọt nói không thiếu một câu.

Ta mới chậm rãi lên tiếng:

“Muốn ta thu thì được, giá năm văn một cân.”

“Ngươi cũng quá đáng quá rồi! Ta mua lúc đó là bảy văn một cân đấy, như vậy ta lỗ bao nhiêu hả?!”

“Thế thì bà bán cho người khác đi, đâu phải ta ép mua.”

Ta giang hai tay, cười nhạt.

Người cần bán thì phải có thái độ của người cầu cạnh.

Thấy bà tức mà không làm gì được, ta cũng thấy sảng khoái.

Nghĩ lại bà từng chiếm đoạt gia sản của phụ thân, còn đuổi ta với muội ra khỏi nhà, ta đã nể mặt mới chịu nói chuyện với bà.

“Cứ nghĩ kỹ đi, mai có khi chúng ta không cần nữa đâu.”

Muội muội đúng lúc thêm một nhát chí mạng.

Con nhóc này đúng là bụng dạ đen mà giảo hoạt.

Cuối cùng, ta thu đậu của thẩm thẩm với giá năm văn một cân, coi như trút được nỗi hận cũ.

Không còn ai gây rối, quán đậu hoa của chúng ta lại càng buôn bán phát đạt.

Triệu mộc nhân cũng giao đúng hẹn đơn hàng cho tiệm thêu.

Năm nay, cuối cùng cũng có thể ăn một cái Tết trọn vẹn rồi.