Chương 3
Sáng hôm sau, ta vô ý ngủ quên, lúc thức dậy thì Triệu Mộc Nhân đã đang bận rộn trong sân.
Ta vội vàng chạy vào bếp chuẩn bị bữa sáng, thì thấy Triệu đại nương đã đun nước xong.
“Xin lỗi đại nương, đã lâu rồi cháu chưa được ngủ trên chiếc giường êm như vậy, nhất thời ngủ quá giấc.”
Triệu đại nương không trách mắng, vẫn nở nụ cười hiền hậu:
“Không sao đâu, mệt thì cứ ngủ thêm một chút.
Đại Lang nhà ta đã kể rõ tình hình của hai đứa.
Đã bước chân vào cửa nhà họ Triệu, sau này chính là con gái nhà họ Triệu, sẽ không còn bị đánh đập nữa.”
Được ăn no, lại không bị đánh, những ngày tháng như thế, từ sau khi phụ thân mất, ta chưa từng dám mơ tới.
“Dạ, cảm tạ đại nương. Để ta nấu cơm, người đi nghỉ ngơi đi.” Ta nghẹn ngào.
“Không sao, ta giúp nhóm lửa. Dù mắt ta không thấy, nhưng vẫn có thể giúp được một chút việc mà.”
Sau bữa sáng, ta thử hỏi xem Triệu đại ca có gì cần ta làm không.
Triệu Mộc Nhân nhún vai:
“Việc mộc ngươi không làm được, ngươi chỉ cần giặt giũ, nấu cơm, chăm sóc mẫu thân ta là đủ. Những việc khác không cần lo.”
Giặt giũ đối với ta chẳng là gì to tát.
Hơn nữa, trong nhà Triệu đại nương và Triệu đại ca cũng không có nhiều đồ cần giặt.
Ta mang cả chăn bông đêm qua ra tháo ra giặt.
Tách riêng phần bông, trải ra phơi nắng.
Vỏ chăn thì dùng bồ kết và tro bếp giặt đi giặt lại cho đến khi nước trong vắt.
Không chỉ giặt chăn của chúng ta, mà cả chăn đệm của Triệu đại nương và Triệu Mộc Nhân ta cũng giặt sạch một lượt.
Tuy đã là tháng Chín, nhưng mặt trời vẫn gay gắt, chỉ một ngày là tất cả đã khô ráo.
Tối đến, dưới ánh đèn dầu, ta khâu lại từng mũi, hai tấm chăn cũ kỹ dơ bẩn giờ đã trở nên thơm tho mềm mại.
Trải giường xong, ta đỡ Triệu đại nương lên nằm.
Bà sờ đi sờ lại tấm chăn, rồi kéo ta ngồi xuống bên cạnh:
“Thật ấm quá.
Từ khi ta không còn nhìn thấy, những việc thế này ta chẳng làm được nữa.
Đại Lang thì là đàn ông, lại suốt ngày làm mộc, đâu có rảnh mà lo mấy việc này.
Nhờ có con, ta mới được nằm trong chiếc chăn vừa thơm vừa ấm như vầy.
“Đừng nhìn nó to xác vậy mà tưởng nó thô lỗ, thật ra lòng dạ nó rất tốt.
Con cứ từ từ làm quen với nó, sau này sống cho thật tốt, nó sẽ không bạc đãi con đâu.”
“Cảm ơn đại nương, con biết Triệu đại ca là người tốt, con cũng nguyện ý theo chàng.
Chỉ là, muội muội con còn nhỏ, ngây ngô chưa hiểu chuyện, chẳng giúp gì được cho Triệu đại ca, xin đại nương rộng lượng chừa cho nó một con đường sống.”
Triệu đại nương lập tức nâng cao giọng:
“Nó còn dám mơ lấy cả hai à? Nếu dám động đến muội con, lão nương ta lột da nó!”
Triệu đại ca đúng lúc bê ghế bước vào, liếc ta một cái.
“Ta chẳng có hứng thú gì với nha đầu này .”
8
Xem ra, muội muội tạm thời đã được an toàn.
Những ngày sau đó, ta vẫn lo việc bếp núc, giặt giũ, thỉnh thoảng ngồi tán gẫu cùng Triệu đại nương, dần dần cũng nắm được đôi phần tình hình nhà họ Triệu.
Triệu Mộc Nhân tên thật là Triệu Thường An, phụ thân mất sớm vì nghiện rượu, chàng được mẫu thân một tay nuôi lớn.
Tính tình ít nói, chỉ biết cắm đầu làm việc.
Tay nghề rất giỏi, nhưng vì phải ở lại quê nhà chăm sóc mẫu thân bị bệnh về mắt, nên chỉ có thể nhận việc quanh vùng, không giống các thợ mộc khác có thể lên thành nhận đơn hàng của nhà phú hộ.
Dân thường thay đồ gỗ rất chậm, đồ mới dùng ba năm, đồ cũ sửa ba năm, chắp vá lại dùng thêm ba năm nữa.
Như nhà thẩm thẩm, cưới vợ mới sắm đồ lớn, may ra một hai năm mới gặp được một đơn.
Hai tháng làm việc, số tiền Triệu Thường An kiếm được đều dùng để chuộc chúng ta về.
Triệu đại nương sức khỏe yếu, quanh năm phải uống thuốc, nhà có tay nghề nhưng chỉ đủ ăn đủ mặc, không tích góp được là bao.
Triệu Mộc Mhân tuy ít lời, nhưng làm việc rất nhanh nhẹn.
Chỉ trong nửa tháng, những khúc gỗ ngổn ngang trong sân đã biến thành từng chiếc ghế gỗ ngay ngắn.
Đến ngày họp chợ, Triệu Mộc Nhân gánh một gánh hơn mười chiếc ghế, dắt ta và muội cùng lên trấn.
Đi hơn mười dặm mới tới, chọn một góc phố đông người, Triệu Mộc Nhân xếp ghế gọn gàng thành hàng.
Rồi lặng lẽ ngồi xuống.
Các chủ hàng khác thì thi nhau rao hàng, la đến đỏ mặt tía tai.
Triệu mộc nhân chẳng những không rao, còn lim dim ngồi… ngủ gật.
Bán kiểu này, chẳng biết đến bao giờ mới xong?
Bên cạnh có quán bán đậu hoa, người xếp hàng đông nghịt, ông chủ bận rộn đến mức chân không chạm đất.
Trong hàng có một phụ nhân bụng bầu rõ rệt, giữa dòng người đông đúc, nàng ta cẩn thận che chắn cái bụng của mình.
Dù vắng khách, ta vẫn cầm một chiếc ghế đến đưa cho nàng.
Nàng ta cảm kích nhìn ta:
“Cảm ơn cô nương.”
Ta chỉ vào Triệu mộc nhân đang ngủ gật bên cạnh:
“Ta với đại ca cùng ra bán ghế, tỷ cứ ngồi nghỉ trước, lát nữa mua xong trả lại bọn ta là được rồi.”
Quay về quầy, ta cũng học theo những chủ hàng xung quanh bắt đầu rao:
“Bán ghế đây! Ghế chắc chắn, bền đẹp đây!”
Muội muội cũng chăm chú quan sát người qua lại, thấy ai nhìn lâu hai lần, liền bước lên hỏi han.
Bận rộn nửa canh giờ, vẫn chẳng ai ngó ngàng, trong lòng ta bắt đầu thấy chán nản.
Đột nhiên ta rất khâm phục sự điềm đạm của Triệu mộc nhân chẳng có lấy một khách mà vẫn ung dung vững như núi.
9
Gần đến trưa rồi, xem chừng hôm nay lại là một ngày công cốc.
Bất chợt có người chắn mất ánh nắng trước mặt ta, ngẩng đầu nhìn lên thì ra là vị phụ nhân mượn ghế ban nãy quay lại.
“Muội muội, ghế nhà muội bán thế nào vậy?”
Ta rao cả nửa buổi mà chẳng biết giá, đành quay sang nhìn Triệu mộc nhân cầu cứu.
“Sáu mươi văn một cái.”
Tạ ơn trời đất, cuối cùng chàng cũng mở miệng rồi.
“Ta lấy hết. Giúp ta chuyển đến Tiệm Thêu phía trước nhé.”
Mười hai chiếc ghế bán được bảy trăm hai mươi văn.
Nữ nhân ấy rất sảng khoái, lập tức móc tiền ra trả.
Ta giúp Triệu mộc nhân cùng nhau khiêng ghế giao đến tận nơi.
Thì ra nàng ta là người quản sự của Tiệm Thêu Cẩm Tú, trong vùng ai cũng gọi là “Cẩm Tú nương tử”.
Cửa tiệm đang mở rộng, cần thêm mười cái khung thêu.
Nàng liền đặt cọc trước một lượng bạc, nhờ Triệu mộc nhân hoàn thành đơn hàng trước Tết.
Cầm trong tay tiền bán ghế, Triệu mộc nhân mua ba bát đậu hoa.
Ở nhà thẩm thẩm cũng hay nấu đậu hoa, nhưng đậu là muội muội nhặt, đậu tương là ta xay.
Đậu hoa làm xong, ta và muội muội còn chẳng được húp một ngụm nước.
Lúc rửa chén, thấy trong bát của đường đệ còn sót lại ít vụn, muội muội đổ chút nước nóng vào để nếm thử thì bị thẩm thẩm tát cho một cái trời giáng, mắng là dơ bẩn chén nhà họ.
Vậy mà hôm nay, chúng ta lại có thể ăn một bát đậu hoa đầy ắp.
Đậu hoa trắng nõn, rắc thêm chút dầu ớt, hành hoa, thơm đến chảy nước miếng.
Muội muội ăn ngấu nghiến, ăn xong vẫn còn thòm thèm.
Triệu mộc nhân định gọi thêm một bát, ta vội ngăn lại:
“Nếm chút cho đỡ thèm là được rồi, đừng hoang phí.”
“Không sao, hôm nay nhờ hai đứa cả đấy, chỉ là một bát đậu hoa thôi mà.”
Phải rồi, chỉ là một bát đậu hoa thôi.
Ta ôm bát trong tay, ấm áp tràn đầy.
Một giọt nước mắt to tướng rơi xuống, rơi thẳng vào bát.
Ăn xong, Triệu mộc nhân lại dắt chúng ta đi mua bông, mua mười cân bông cùng hai xấp vải.
Số tiền lời hôm nay coi như tiêu sạch.
Ta dùng chỗ bông ấy may cho Triệu mộc nhân một chiếc chăn bông thật dày, ở góc chăn còn cẩn thận thêu thêm một chiếc lá trúc nhỏ xíu.
Chăn may xong, Triệu mộc nhân lại không nhận, chỉ ôm chiếc chăn cũ về phòng.