Chương 2
Ta đeo một tay nải nhỏ, dắt theo muội muội đến nhà họ Triệu.
Nhà họ Triệu chỉ có hai gian phòng, Triệu Mộc Nhân ở một gian, còn mẫu thân của chàng ở một gian.
Sân rất rộng, nhưng một nửa chất đầy đủ loại gỗ, cùng vài món đồ gỗ chưa hoàn thiện.
Triệu đại nương mắt không thấy đường, lúc chúng ta vào cửa, bà đang lần mò nấu cơm.
Nghe thấy con trai mang nữ nhi về, bà rất vui, nắm lấy tay ta, lại sờ lên mặt.
“Gái ngoan thật xinh, con tên là gì vậy?”
“Con chào đại nương, con tên là Lý Vân Mộng, còn đây là muội muội của cháu, Lý Vân Khê.”
Muội muội cũng ngọt ngào cất tiếng chào: “Cháu chào đại nương.”
Triệu đại nương móc ra từ trong áo một viên đường mạch nha đưa cho muội muội.
Muội quay sang nhìn ta, không biết có nên nhận hay không.
Ta gật đầu ra hiệu cho phép, muội mới đưa tay nhận lấy.
Ta đỡ Triệu đại nương ngồi xuống ghế ngoài sân, rồi đi vào bếp bắt đầu chuẩn bị bữa cơm.
Rửa rau, thái rau, hấp cơm.
Dù sao cũng chỉ là đổi chỗ làm việc, nên ta cũng khá thuần thục.
Triệu mộc nhân vừa về đến nhà liền chui ngay vào sân, tiếp tục bào gỗ.
Muội muội rất lanh mắt, chạy tới chạy lui giúp ta nhóm lửa, rửa rau, lại còn tranh thủ rót nước cho Triệu đại nương.
Thấy có kẽ hở liền gom những mảnh vụn gỗ mà Triệu mộc nhân bào rơi xuống, hốt vào rổ, sắp gọn trước bếp.
Ta hiểu, muội muội cũng đang cố gắng chứng minh bản thân có ích.
Cơm vừa bắt lên, thì phát hiện trong chum không còn nước, ta dặn muội trông bếp.
Lúc ta quay về, vừa vào đến bếp đã ngửi thấy mùi khét, lập tức lòng chùng xuống, biết có chuyện chẳng lành.
Mở nắp nồi ra xem, quả nhiên cơm đã cháy.
Muội cúi gằm đầu ngồi xổm trước bếp, không dám nhìn ta, chỉ lén lau nước mắt.
Một đứa trẻ chín tuổi, vốn dĩ phải là tuổi vô lo vô nghĩ, vậy mà nay lại như chim sợ cành cong.
Cũng không thể trách muội sợ hãi lần trước nấu cơm bị cháy, thẩm thẩm vớ ngay cái vá sắt đập xuống.
Ta che cho muội, trán lập tức chảy m/á/u đầm đìa, đến giờ vẫn còn sẹo.
5
Không rõ tính tình của Triệu Mộc Nhân ra sao, ta chỉ đành trước tiên dè dặt hầu hạ, nếu có chuyện gì xảy ra, ta thân là tỷ tỷ, chí ít cũng có thể che chở cho muội một phần.
Ta nhanh tay dọn đồ ăn lên bàn, múc phần cơm không cháy ở phía trên thành hai bát đầy, mời Triệu đại nương và Triệu Mộc Nhân dùng cơm.
Sau đó lại thêm một gáo nước vào nồi, nấu phần cháy thành canh cơm cháy.
Ta và muội mỗi người ôm một bát đen sì ngồi xổm trong bếp.
Chưa kịp uống một ngụm, Triệu Mộc Nhân đã đạp cửa bước vào, có vẻ là đến hỏi tội.
Ta vội đứng dậy xin lỗi:
“Triệu đại ca, thật ngại quá, lần đầu ta dùng bếp nhà huynh, không kiểm soát được lửa, lần sau nhất định sẽ chú ý.”
Triệu Mộc Nhân đưa tay ra, ta theo phản xạ lập tức kéo muội muội nép vào phía sau.
Nhưng nắm tay ấy không giáng xuống, mà là cướp lấy bát cơm trong tay ta.
Không cho ăn cũng được, miễn là không bị đánh.
Chẳng bao lâu sau, chàng lại trở vào bếp, trên tay cầm một cái bát trống.
Thấy ta còn ngẩn người, chàng lầm bầm một câu:
“Ngẩn ra làm gì? Ra ngoài ăn cơm.”
Đến khi ra ngồi bên bàn, Triệu Mộc Nhân đang ôm một bát cháy đen, còn trên bàn có hai bát cơm trắng nóng hổi.
Triệu đại nương vỗ vào ghế:
“Gái ngoan, mau đến ngồi đi.”
Cơm trắng, là để dành cho chúng ta.
Ta có chút không tin vào mắt mình, đã bao lâu rồi ta chưa được ăn cơm trắng nóng hổi?
Muội muội thì đói đến hoa mắt, ăn kèm với nước rau, ngay cả bát cũng liếm sạch.
Triệu đại nương nói bà tuổi già ăn không hết, liền gạt nửa bát cơm chưa động đến đưa cho muội muội.
Ta liếc nhìn Triệu Mộc Nhân, chỉ thấy sắc mặt chàng vẫn bình thản, không hề tỏ vẻ không vui, trong lòng liền yên tâm hơn nhiều.
Khi còn ở nhà, tổ mẫu cũng từng nói dối là ăn không hết để chia phần cơm cho muội muội.
Nhưng thẩm thẩm sẽ giật lấy mà quát:
“Ăn không hết thì múc ít lại! Lương thực trong nhà chẳng phải gió thổi tới!”
Giọng điệu thẩm thẩm sắc bén, khiến tổ mẫu cũng chẳng dám nói gì thêm.
Triệu Mộc Nhân ăn cơm rất yên tĩnh, ngoài việc gắp đồ ăn cho Triệu đại nương đôi ba lần, thì gần như không ngẩng đầu.
Không giống thúc thẩm ở nhà cũ, mỗi bữa cơm đều chửi rủa không thôi, mắng ta và muội ăn nhiều.
Ở nhà thẩm thẩm, nấu cơm là việc của ta và muội, ăn cơm thì phải đợi họ ăn xong mới được lượm chút thức ăn thừa, có khi đến cả đồ thừa cũng chẳng còn.
Cơm nước xong, Triệu Mộc Nhân lại đi gọt giũa mấy tấm gỗ của mình.
Ta đun nước nóng, giúp Triệu đại nương gội đầu rửa mặt.
Bà thường ngày không nhìn thấy, đoán chừng đã lâu không được gội đầu.
Vừa gội ta vừa xoa bóp cho bà, muội muội đứng bên tiếp nước.
Ta nhận ra, Triệu Mộc Nhân rất kính trọng mẫu thân mình.
Nếu có thể lấy lòng được Triệu đại nương, có lẽ tỷ muội ta sẽ dễ sống hơn.
Sau khi giúp bà rửa ráy sạch sẽ, ta tận dụng phần nước nóng còn lại để gội rửa cho muội.
Con bé đã lâu chưa được gội đầu, suốt ngày dơ bẩn chạy khắp nơi.
Ở nhà thẩm thẩm, chẳng bao giờ có nước nóng mà dùng.
Giặt quần áo, rửa mặt đều dùng nước lạnh, muốn có nước nóng gội đầu, thẩm thẩm sẽ mắng chúng ta là nghiệt chủng, bắt tự đi chặt củi mà đun nước.
Nhưng củi khô trong nhà củi toàn là ta và muội tự tay nhặt từng cành từng nhánh mang về.
Ta không dám cãi lời, nếu dám cãi, lại chỉ chuốc thêm một trận đòn nhừ tử.
6
Đêm xuống, đến giờ đi ngủ, mà trong nhà chỉ có hai chiếc giường.
Ta dọn dẹp lại gian bếp, rải một lớp rơm làm chỗ nằm. Dù bếp gió lùa tứ phía, nhưng vẫn tốt hơn chuồng chó rất nhiều.
Hôm nay vừa bị đánh, nằm trên lớp rơm, toàn thân đau ê ẩm.
Muội muội cảm nhận được nỗi đau của ta, liền vén tay áo ta lên.
Trên cánh tay chi chít vết bầm tím, nhiều chỗ sưng đỏ lồi lên.
“Thổi thổi nè, thổi thổi, đau đau bay đi nha.”
Đó là bài hát phụ thân từng dùng để dỗ muội muội, giờ thì muội lại dùng để dỗ ta.
Nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn ửng hồng của muội, cảm giác đau đớn nơi thân thể như vơi đi ba phần.
Muội là người thân duy nhất còn lại của ta.
Ta đã hứa với phụ thân, nhất định sẽ chăm sóc muội thật tốt.
Ta nhất định phải bảo vệ được nó.
“Bộp” cánh cửa bếp bật mở.
Triệu Mộc Nhân bước vào, thấy chúng ta đang nằm dưới đất, liền chỉ về phòng của Triệu đại nương, giọng khàn khàn:
“Nhà nhỏ, ta đã kê thêm cho các ngươi một chiếc giường ở trong phòng của nương ta, tạm bợ mà ngủ vậy.”
Ta cùng muội bước vào phòng Triệu đại nương, quả nhiên có thêm một chiếc giường rộng năm thước, vừa nhìn đã biết là được ghép tạm từ mấy tấm ván.
Không có chăn đệm dư, Triệu Mộc Nhân liền lấy chăn bông của mình đem sang.
“Triệu đại ca, huynh đưa chăn cho chúng ta, vậy còn huynh thì sao?”
“Ta mặc áo bông ngủ là được, vài hôm nữa lên chợ, mua thêm một cái nữa.”
Chàng lại đưa cho ta một gói thuốc bột, chỉ vào tay ta:
“Bôi lên, nửa tháng sẽ khỏi.”
Ta còn muốn nói thêm gì đó, nhưng chàng đã đóng cửa rời đi.
Triệu đại nương cười hiền hòa, vẫy gọi ta và muội:
“Gái ngoan đừng lo, Đại Lang nhà ta thân thể cường tráng, chịu lạnh một hai ngày không sao đâu. Chỉ sợ là hai đứa, gầy như cây sậy, cần đắp dày chút, kẻo lạnh hỏng người.”
Mũi ta bỗng cay xè.
Ta bôi thuốc, chui vào chăn nằm ngủ với áo còn nguyên trên người.
Quả thật ấm áp, nhưng ta cứ trằn trọc mãi không thể chợp mắt.
Thật sự… quá hôi rồi.
Chăn bông chắc đã rất lâu không giặt, mùi mồ hôi trộn lẫn với mùi ẩm mốc, khiến ta bất giác nhớ đến Đại Hoàng.
Đại Hoàng là con chó cha từng nhặt về, để bầu bạn với muội muội.
Thẩm thẩm luôn ghét bỏ, bao lần định g/i/ế/t ăn thịt.
Giá mà ta mang Đại Hoàng theo… đó là thứ duy nhất cha để lại cho chúng ta.
Ta… cũng nhớ cha rồi.