Chương 7
Sau khi nghe nói thân thể ta suy nhược, Triệu đại nương kiên quyết không cho ta tiếp tục ra chợ, ép ta ở nhà nghỉ ngơi.
Ta không tiện làm trái ý bà, đành nghỉ ngơi hai ngày.
Thật ra, việc ngày ngày dậy sớm xay đậu, rồi đẩy xe lên trấn, tối mịt mới về, đúng là quá cực.
Dù có cố gắng đến đâu, thì cũng không phải kế lâu dài.
Hơn nữa, việc bày quán cũng chỉ có thể xếp được mấy cái bàn, mỗi khi khách đông còn phải để người chờ chỗ.
Nếu có thể thuê được một gian cửa tiệm trên trấn, thì không chỉ đỡ nhọc nhằn chuyện đi lại, mà còn có thể tăng thu nhập lên nhiều lần.
Ta tính toán lại số bạc mình có, tổng cộng mười tám lượng.
Nếu đã định thuê mặt bằng thì phải thuê nơi tốt một chút, kinh doanh mới thuận lợi, thu vào mới nhiều.
Nhưng cửa tiệm ở vị trí tốt trên trấn, tiền thuê mỗi tháng ít nhất cũng ba lượng, mà còn phải trả theo năm vị chi ba mươi sáu lượng bạc một lần.
Tiền thuê còn chưa đủ, nói gì đến sắm sửa đồ đạc, bếp núc, bàn ghế.
Lúc này, Triệu mộc nhân lặng lẽ ôm ra một cái hũ, đổ ra đếm cũng được khoảng mười lượng.
Là tất cả số tiền chàng tích cóp được từ việc làm khung thêu, đóng đồ gỗ mấy tháng qua.
Không chút do dự, chàng dâng hết cho ta.
Tuy đã có thêm, nhưng vẫn chưa đủ.
Ta định hôm sau sẽ nhờ lý chính làm người bảo đảm, đến Thanh Vân Am vay một khoản hương tích tiền.
Ai ngờ, ta còn chưa đến nhà lý chính thì ông đã mang người tìm đến tận nhà.
Đi theo sau ông là thúc phụ, thẩm thẩm, cả tổ mẫu cũng có mặt.
Thì ra chuyện phụ thân gặp nạn khi tu sửa đê năm ấy là vì vị tri huyện tiền nhiệm tham ô bạc công trình triều đình phái xuống, khiến đê đang thi công dở thì sập, làm hơn mười mạng phu đê mất mạng.
Sau đó có người tố giác, triều đình phái người điều tra, cách chức xét tội viên quan kia.
Tân tri huyện vừa nhậm chức, việc đầu tiên chính là cấp phát tiền tuất cho thân nhân của những phu đê thiệt mạng.
Mỗi nhà được nhận hai mươi lượng, nếu nhà có trẻ dưới mười tuổi thì được thêm mười lượng nữa.
Để ngăn việc bị ăn chặn, tân tri huyện đích thân phái thầy ký cùng tổng công đốc công đi từng nhà phát bạc, cam đoan giao đến tận tay thân nhân, không để ai bị thiếu một xu.
Lý chính đến nhà ta cũ, phát hiện ta đã không còn ở đó, sau khi dò hỏi thì biết ta đã mang theo muội muội gả vào nhà họ Triệu, nên lại dẫn người đến đây.
Thúc thẩm vì nhớ mãi số bạc kia nên cũng lẽo đẽo kéo cả nhà theo sau.
Khi cha mất, ta đã mười hai, muội chỉ mới sáu tuổi.
Theo quy định thì chúng ta được nhận ba mươi lượng bạc.
Nhưng hiện tại ta đã thành thân, vậy khoản tiền ấy rốt cuộc nên phát cho ai… lại thành điều tranh cãi.
Phát cho ta , vì muội muội do ta chăm sóc.
Phát cho thúc thẩm , vì tổ mẫu sống cùng họ.
…
20
Thúc phụ vội vã tiến lên, vẻ mặt nịnh nọt vây quanh lý chính:
“Đại nhân minh giám, Vân Mộng đứa nhỏ này nay đã xuất giá, tiền tuất của đại ca đương nhiên nên giao cho ta. Dù sao ta còn phải phụng dưỡng mẹ già mà.”
Lý chính nhíu mày, hiển nhiên không đồng tình:
“Nhưng Lý Dũng vẫn còn một đứa con gái nhỏ là Lý Vân Khê đi theo tỷ tỷ.”
Lý Dũng chính là phụ thân của ta.
Thúc phụ vội biện giải:
“Đại nhân không biết đấy thôi, Vân Khê chỉ là nhớ tỷ tỷ nên đến nhà họ Triệu ở tạm mấy hôm, rồi cũng sẽ trở về nhà chúng ta. Chúng ta sẽ nuôi dưỡng nó chu đáo.”
Vì tiền mà ông ta không tiếc đổi trắng thay đen trước mặt lý chính.
Thẩm thẩm cũng phụ họa:
“Đúng đúng, khi xưa Triệu Á Pháy bỏ ra mười lượng sính lễ cưới đại nha đầu, còn nhị nha đầu vẫn theo chúng ta. Hôm nay chúng ta tới chính là để đón con bé về.”
Nói rồi bà ta liền đưa tay kéo muội muội về phía mình.
Muội muội giãy ra, tránh khỏi vòng tay của thẩm thẩm, trốn ra sau lưng ta, lớn tiếng kêu lên:
“Con không về! Thẩm thẩm đánh con, còn không cho con ăn cơm. Con không muốn về đó nữa!”
Mặt thẩm thẩm trắng bệch rồi lại đỏ lựng, lúng túng chữa thẹn:
“Đứa nhỏ này sao lại nói năng bậy bạ thế…
Trẻ con không nghe lời, chúng ta làm trưởng bối có dạy dỗ đôi câu thì cũng hợp tình hợp lý.
Ai ngờ con bé lại để bụng.”
Một chiêu vừa đấm vừa xoa, đúng là tính toán khôn ngoan.
Nhưng lần này ta không để bọn họ toại nguyện.
Khi trước bản khế viết rõ là ta “gả” cho Triệu Mộc nhân, sính lễ mười lượng, không phải khế bán thân.
Còn muội muội, là do ta kiên quyết đòi mang theo, không hề được ghi vào khế ước, nên về danh nghĩa mà nói, con bé vẫn là người nhà họ Lý.
Ta hành lễ, dịu dàng nói:
“Xin chư vị đại nhân minh xét. Ta tuy danh nghĩa là gả vào nhà họ Triệu, kỳ thực là bị bán cho họ.
“Chuyện này ông Trương đầu thôn phía đông có thể làm chứng.
Khi đó thẩm thẩm vốn định bán ta cho ông quả phụ Trương, vì không thương lượng được nên mới vứt khế ước đi, sau đó mới ký khế khác với nhà họ Triệu.”
Ngày đó thẩm thẩm nóng lòng bán ta đi, thuận tay vứt luôn khế ước đã ký với Trương quả phụ xuống đất.
Ta sợ sau này khó ăn khó nói, nên lén nhặt lại.
Nay ta lấy ra cả hai bản khế, dâng lên cho lý chính và thầy ký kiểm tra.
Bản khế với Trương quả phụ đã ký tên, dù không còn hiệu lực, nhưng vẫn đủ chứng minh ban đầu họ có ý bán ta.
Thấy lý chính vẫn chưa lên tiếng, ta lại chắp tay thưa:
“Từ khi cha mất, mấy năm nay, ta và muội muội ở trong nhà thúc thẩm chịu đủ mọi hành hạ.
“Cơm ăn thừa, chỗ ngủ là chuồng chó, chưa sáng đã bị gọi dậy làm việc. Đói quá thì phải ra ruộng nhổ củ cải mà ăn cầm chừng.
“Hàng xóm láng giềng đều từng lén giúp đỡ tỷ muội ta, lý chính có thể hỏi thăm là rõ.”
“Còn về muội muội, là ta sợ nó một thân một mình ở lại sẽ bị hành hạ, thẩm thẩm lại ghét phiền, nên dứt khoát ‘gói ghém’ bán cùng ta vào nhà họ Triệu.
“Chuyện này các vị hàng xóm đều có thể làm chứng.”
Thẩm thẩm còn đang định mở miệng phản bác, thì sân viện bỗng vang lên tiếng huyên náo.
Một đám người ùa vào như nước chảy…
21
Sau khi ta nói rõ sự tình với lý chính, đoán trước sẽ xảy ra tranh cãi với thúc thẩm, liền sai Triệu mộc nhân đi mời nhân chứng.
Chu thẩm vốn là người nhiệt tình, khi cha ta còn sống thường giới thiệu việc làm cho Chu thúc, quan hệ hai nhà vẫn tốt.
Chu thẩm sớm đã nhìn không thuận mắt việc thẩm thẩm ngược đãi tỷ muội ta, nay nghe có thể giúp đỡ, liền vội vã chạy đến.
Vừa bước vào cửa, bà đã chỉ vào trán thẩm thẩm mà mắng:
“Ngô Thúy Thúy, ngươi còn lương tâm không?
Ngày trước ngược đãi hai đứa nhỏ cũng thôi đi, giờ đến cả tiền mạng đổi lấy mạng người của cha người ta mà cũng muốn cướp!”
“Đúng đó!
Khi Lý Đại Lang mất, vợ chồng các ngươi chiếm lấy nhà cửa, bắt hai đứa nhỏ ngủ chuồng chó, giữa mùa đông mà ngay cả một bộ quần áo tử tế cũng không có.”
“Phải rồi, lúc đó Nhị nha đầu nhà họ Lý gầy như cọng giá, nay theo tỷ tỷ đến nhà họ Triệu mới thấy da dẻ hồng hào hơn.
Ngô Thúy Thúy, vì chút bạc mà nói năng bừa bãi, còn muốn kéo Nhị nha đầu về tiếp tục hành hạ nữa sao?”
Mấy vị thẩm thẩm đồng loạt lên tiếng, khiến thúc thẩm cứng họng không phản bác được.
Thấy tình thế như vậy, thầy ký ra hiệu mọi người yên lặng, rồi chậm rãi nói:
“Vậy thì chia ba phần, hai mươi lượng giao cho Đại nha đầu nhà họ Lý để nuôi muội muội.
Mười lượng còn lại giao cho Lý Mưu và Ngô Thúy Thúy dùng để phụng dưỡng mẫu thân.
Mọi người có ý kiến gì không?”
Cách phân chia như vậy xem ra khá hợp lý, nhưng nếu phần của tổ mẫu rơi vào tay thúc thẩm, sợ rằng bà cụ sẽ không nhận được một đồng nào.
Chỉ khi giao thẳng cho bà, mới có thể đảm bảo bà an hưởng tuổi già.
Ta vừa định mở miệng, thì tổ mẫu đã đứng dậy nói:
“Ta là bà già một chân xuống mồ rồi, không cần nhiều bạc đến thế.
Ba mươi lượng ấy cứ giao hết cho Vân nha đầu đi.
Con bé tuổi còn nhỏ mà đã dẫn em theo sang nhà họ Triệu, cũng chẳng dễ dàng gì.”
Thúc phụ sốt ruột:
“Mẹ sao lại thiên vị người ngoài thế!
Người đem hết bạc đi rồi, sau này lấy gì mà dưỡng già?
Người đang sống với chúng con, chứ có ở với con nha đầu kia đâu!”
Thẩm thẩm cũng trừng mắt lườm tổ mẫu, sắc mặt vô cùng khó coi.
Tổ mẫu hừ lạnh:
“Mười lượng sính lễ của Vân nha đầu, vợ chồng các ngươi lấy rồi; nhà cửa ruộng đất cũng vào tay các ngươi, còn chưa đủ sao?
“Khi Đại Lang còn sống, mỗi lần ta đau đầu nhức mình đều là nó đưa ta đi khám. Lương gạo trong nhà cũng đều là nó từng hạt một tích cóp mà ra.
“Còn các ngươi, suốt ngày chỉ biết ăn không ngồi rồi, đều nhờ vào Đại Lang nuôi cả nhà.
Nếu không vì cái nhà này, nó sao phải đi đắp đê kiếm thêm thu nhập để rồi mất mạng?
“Ba mươi lượng ấy là Đại Lang dùng mạng đổi lấy, tất nhiên phải giao cho Vân nha đầu.
“Còn ngươi, là con ta, cho dù không có bạc, cũng phải có trách nhiệm phụng dưỡng ta!”
Tổ mẫu vốn là người trầm lặng, sau khi cha mất lại càng ít lời hơn. Ta chưa từng thấy bà tức giận như vậy bao giờ.
Lý chính thấy thế, liền đưa ra văn thư, để ta ký nhận.
Ba mươi lượng bạc được giao toàn bộ cho ta, đồng thời dặn dò phải chăm sóc muội muội chu đáo.
Thúc thẩm thấy không được đồng nào, bèn uể oải rời đi trong xấu hổ.
Tổ mẫu nắm tay ta, khẽ nói:
“Bà già này có thể làm được đến đây là hết sức rồi. Sau này các con phải sống thật tốt.”
Ta gật đầu, trịnh trọng hứa sẽ chăm sóc muội muội thật tốt cho dù không có ba mươi lượng bạc này.
Tổ mẫu cũng gần sáu mươi tuổi, mất con khiến bà già đi trông thấy.
Hôm nay bà đứng ra giúp đỡ ta và muội, chỉ e thúc thẩm sẽ không bỏ qua, sau này ở nhà chắc còn nhiều phiền phức.
Chu thẩm thấy ta lo lắng, bèn vỗ ngực hứa chắc nịch:
“Yên tâm, ta sẽ trông chừng bọn họ. Nếu dám ngược đãi tổ mẫu , ta nhất định đến chỗ lý chính cáo trạng!”