Chương 4

Chương 4

31/07/2026

Từ khi nhận được đơn hàng của tiệm thêu, Triệu mộc nhân dậy càng sớm hơn, bận rộn làm việc trong sân.

Ta dần dần cũng quen thuộc hơn với chàng, thỉnh thoảng có việc cần dùng đến công cụ, chàng sẽ gọi ta đi lấy.

Ban đầu, mỗi lần chàng bảo lấy cái gì, ta còn phải hỏi lại mới biết.

Giờ thì chỉ cần chàng vừa nói, đồ đã được ta đưa đến tay.

Những ngày nắng đẹp, ta sẽ đỡ Triệu đại nương ra sân ngồi, tranh thủ ánh nắng mà chải tóc cho bà.

Ta đã giặt sạch hết đống quần áo và ga giường trong nhà họ Triệu, áo rách thì khâu vá lại, bàn ghế cửa sổ lau tới lui nhiều lần, đến nỗi ruồi đậu lên cũng trượt xuống.

Sau một thời gian dài sống chung, có thể thấy rõ Triệu mộc nhân và Triệu đại nương đều là người tốt.

Họ mua chúng ta về nhưng chưa từng hà khắc, ăn mặc đủ đầy.

Chỉ cần ta chăm chỉ làm việc, chắc chắn có thể giữ lại được một chốn nương thân cho muội muội.

Nhưng trong nhà thật sự chẳng còn việc gì để làm.

Ta chú ý đến mảnh đất hoang nhỏ phía sau nhà.

Trước kia từng trồng ngô, nhưng vì Triệu mộc nhân mải làm đồ gỗ, chỉ gặt bắp ngô rồi để nguyên thân cây khô trơ trọi trên đất.

Nhà có bốn miệng ăn, gạo thì tạm đủ, nhưng lại chẳng có rau.

Ta quyết định khai khẩn lại, trồng ít cải trắng, củ cải.

Vì đất từng trồng ngô, nên bị chai cứng, ta cầm cuốc cày bừa ba ngày liền cũng chỉ được một nửa.

Tay còn phồng lên mấy cái bọng nước.

Buổi tối ăn cơm, ta còn không cầm nổi bát.

Triệu mộc nhân thấy vậy liền bảo ta đừng làm nữa, mai chàng sẽ đi mượn một con bò.

Quả nhiên hôm sau, một con bò vàng già được dắt về, chỉ mất một canh giờ đã cày xong hết thửa đất, hiệu quả bằng mấy ngày ta cúi người cuốc từng nhát.

Đất đã làm xong, nhưng trong nhà lại không có hạt giống.

Ta định sang nhà hàng xóm xin một ít, chờ rau mọc rồi sẽ trả lại.

Thím hàng xóm rất rộng rãi, cho ta hẳn một nắm to.

Vài ngày sau gieo xuống, từng chồi non bắt đầu nhú lên khỏi mặt đất.

Triệu mộc nhân bận làm gỗ, không có thời gian chăm ruộng, nhưng vẫn tranh thủ lúc rảnh đem hết cán cuốc trong nhà đi thay mới, nhẵn bóng như mới.

Ta biết chàng làm vậy là sợ tay ta lại bị trầy xước.

Khi lứa rau đầu tiên lớn lên, ta xay đậu làm đậu hoa, ngắt ít lá non nhất bỏ lên trên.

Hương thơm ngào ngạt, ngọt mát thấm lòng.

Muội muội ăn liền ba bát một mạch.

Triệu đại nương không ngớt lời khen:

“Gái ngoan khéo tay quá, có thể mở quán ở chợ được rồi đó!”

Một câu nói khơi gợi cho ta một hướng đi mới.

Lần trước ra chợ đã thấy quán đậu hoa xếp hàng dài, mà tay nghề của ta chẳng kém gì ông chủ đó.

Chỉ cần mở ở nơi cách xa quán đó một chút… chắc chắn sẽ có lời.

11

Ta ngẫm nghĩ một hồi, cảm thấy việc này khả thi, bèn định đưa muội muội và Triệu đại nương cùng lên trấn bày quán bán đậu hoa.

Nhưng lại gặp khó ở vốn khởi đầu , số tiền Triệu mộc nhân kiếm được năm nay đã dùng hết để chuộc ta và muội, lúc này cũng không thể xoay thêm được.

Không ngờ Triệu đại nương lại vô cùng phấn khởi, vừa nghe ta nói định ra chợ buôn bán, bà liền vui vẻ tháo chiếc vòng bạc trơn trên tay xuống.

Đó là đồ cưới của bà, đã đeo hơn hai mươi năm.

Ta không dám nhận, nhưng bà lại cười bảo từ sau khi không còn thấy được, bà cũng chưa từng bước chân ra khỏi sân nhà, giờ được ra chợ, dù chỉ để nghe tiếng người rộn ràng thôi cũng đã thấy vui, còn hơn là bị giam mình trong phòng cả ngày.

Ta đành nhận lấy, mang đến tiệm cầm đồ, đổi được ba lượng bạc.

Dùng ba lượng đó để mua đậu nành cùng các vật dụng cần thiết để mở quầy.

Triệu mộc nhân thì lặng lẽ cải tạo chiếc xe đẩy nhỏ dùng để chở nông sản thành xe đẩy bán hàng.

Mỗi ngày canh giờ Dần dậy sớm, xay đậu xong, đẩy xe lên trấn thì vừa đúng lúc trời sáng.

Ta nấu đậu nành, Triệu đại nương nhóm bếp, muội muội rửa bát.

Triệu mộc nhân mỗi sáng đều chở chúng ta lên trấn, giúp bày bàn ghế, sau đó vội vã quay về làm mộc.

Tối đến, đúng giờ Tuất lại đến đón cả nhà trở về.

Một bát đậu hoa bán ba văn tiền, nếu gặp ngày may mắn có thể bán được bảy, tám mươi bát. Gặp phiên chợ đông, sẽ làm thêm.

Dù mắt không thấy, nhưng Triệu đại nương lại là cao thủ nhóm lửa.

Mũi bà rất nhạy, có thể chính xác nắm được thời điểm thêm củi, lúc nào cần giảm lửa, lúc nào nên giữ nhiệt.

Chỉ sau một tháng, trừ đi chi phí mua đậu, mỗi tháng cũng lời được hai lượng bạc tương đương với tiền làm mộc của Triệu mộc nhân.

12

Thẩm thẩm đi chợ tình cờ thấy ta đang bày quán bán đậu hoa, liền dẫn theo biểu ca và biểu tẩu đến ăn.

Mỗi người gọi ba bát, ăn xong phủi miệng một cái rồi bỏ đi, không trả lấy một đồng.

Một lần, hai lần thì thôi, nhưng ba ngày năm bữa lại tới, lần nào cũng ăn xong rồi chuồn.

Vì không muốn ảnh hưởng đến chuyện buôn bán, ta đành cắn răng nhịn.

Muội muội lại không giấu nổi chuyện, lẩm bẩm trên bàn cơm.

Triệu mộc nhân nghe thấy, chỉ nói một câu: “Để ta xử lý.”

Ta tưởng chàng sẽ theo chúng ta lên trấn, đợi khi thẩm thẩm tới thì ra đuổi đi.

Ai ngờ chàng lại mua một cân rượu, rồi gọi mấy huynh đệ làm trong nha môn đến quán ăn đậu hoa.

Trong quầy chẳng có gì đãi khách, ta đành sang quán thịt kế bên, mua một đĩa thịt đầu heo.

Một đám đại hán ăn uống vui vẻ, mỗi người đều gọi ta là “đệ muội”, làm ta ngượng đến đỏ mặt.

Chẳng bao lâu sau, thẩm thẩm lại tới, lần này không chỉ dắt người nhà, mà còn kéo theo cả mấy bằng hữu của đường ca, xem quán ta như quán nhà mình, tự nhiên gọi món.

Ta vẫn tiếp tục phục vụ.

Thẩm thẩm vừa ăn vừa nói: “Quán là của cháu gái mình, cứ ăn thả ga!”

Bọn họ đúng là không khách khí chút nào, vừa khen ngon vừa gọi thêm mang về.

Trước sau cộng lại ăn hết hơn hai mươi bát.

Đợi họ ăn no, ta bước đến thu tiền.

“Nuôi mày ba năm trời, giờ ăn có vài bát đậu hoa mà còn đòi tiền, đồ vô ơn thất đức!”

Thẩm thẩm giơ tay định tát ta một cái nhưng lần này, cái tát không hạ xuống được.

Mấy huynh đệ quan sai đã ăn đậu hoa hôm trước bước tới, kịp thời cản lại.

“Sao ăn không trả tiền còn đòi đánh người?”

Thúc phụ vội tiến lên chắp tay cười xòa:

“Cháu gái trong nhà mà, ăn hai bát đậu hoa chẳng lẽ cũng tính tiền? Chúng tôi chỉ muốn giúp nó buôn bán.”

“Ăn cơm trả tiền, là lẽ đương nhiên. Dù là tân tri huyện mới nhậm chức, ăn cũng phải trả tiền.”

Thẩm thẩm còn định cãi, nhưng huynh quan sai kia rút đao ra ba tấc, bà lập tức im bặt.

Muội muội nhanh nhẹn rút sổ ra:

“Trước sau cộng lại là bốn mươi hai bát, muội làm tròn cho, thu một trăm hai mươi văn thôi.”

Thẩm thẩm mặt mày cau có, miễn cưỡng trả tiền, rồi vội vã kéo người rút lui.

Ta lập tức bưng ra ba bát đậu hoa, thêm đầy đồ ăn kèm, cảm tạ các vị quan gia đã giải vây.

Huynh lớn trong đám quan sai cười nói Triệu đại ca là bạn thuở nhỏ, giúp đỡ là chuyện nên làm.

Huống chi tri huyện mới nhậm chức có ý chỉnh đốn trật tự chợ búa, đây cũng là phận sự của bọn họ.

Chín văn tiền đặt vào tay ta, mấy người rời đi trong dáng vẻ phong lưu, còn dặn:

“Nếu sau này có chuyện, cứ đến nha môn phía trước tìm ta.”

Điều khiến ta ngạc nhiên nhất, là muội muội từ khi nào lại biết ghi sổ?

Muội nhìn ta với vẻ đầy tự hào:

“Mỗi lần thẩm thẩm ăn một bát, muội dùng than vẽ một nét vào sổ, vẽ đúng bốn mươi hai nét!”

“Giỏi lắm! Lát nữa tỷ mua kẹo thưởng cho muội.”

Con bé nghe xong liền tung tăng chạy đi rửa bát, vui vẻ hệt như chú chim nhỏ.