Chương 8
Có được khoản tiền ấy, ta bắt đầu tìm kiếm một mặt bằng phù hợp để mở tiệm.
Ngay đối diện xéo của tiệm thêu có một căn nhà hai tầng đang được sang nhượng, cách chỗ ta từng bày quầy chưa đến ba trăm bước, không lo mất khách quen.
Chủ cũ vốn mở tiệm mì, nhưng nhà có việc không thể tiếp tục kinh doanh, lại cần tiền gấp, bằng lòng cho ta thuê lại với giá hai lượng năm tiền mỗi tháng.
Trong tiệm nồi niêu xoong chảo đều đủ cả, chỉ cần trả thêm năm lượng bạc là tất cả sẽ thuộc về ta.
Phía sau cửa tiệm còn có một cái sân nhỏ, chỉ cần đặt thêm một cối đá là có thể xay đậu tại chỗ.
Ta vô cùng hài lòng, liền dứt khoát ký hợp đồng thuê một năm.
Vậy là “Triệu Ký Đậu Hoa” chính thức khai trương.
Có được mặt bằng cố định, buổi sáng ta bán đậu hoa, trưa và tối bán lẩu đậu hoa, món ăn cũng được mở rộng đáng kể để làm hài lòng khẩu vị đa dạng của thực khách.
Mấy người nhà ta làm không xuể, liền thuê thêm hai người phụ bếp và hai người chạy bàn.
Bình thường ta ở luôn tại tiệm, Triệu mộc nhân vẫn tiếp tục đi đi về về.
Sáng sớm xay đậu xong thì về nhà làm mộc, đến tối lại quay lại trông tiệm với ta.
Ta thấy hắn vất vả, khuyên nên dứt khoát bỏ nghề mộc, cùng ta chuyên tâm kinh doanh cũng đủ nuôi cả nhà.
Nhưng hắn lại khăng khăng rằng tay nghề không thể buông bỏ.
Tiệm hoạt động ba tháng đã thu hồi vốn.
Ta lấy ra mười lượng bạc, đưa cho Triệu mộc nhân:
“Trả lại số tiền này, không phải vì ta muốn rời đi, mà là muốn ngang hàng với chàng.
Từ nay về sau, thiếp là thê tử mà chàng cưới về, không phải người chàng bỏ tiền ra mua.”
Triệu mộc nhân lặng lẽ nhìn ta một lúc, rồi mới đưa tay nhận lấy.
Từ khi có người làm thuê, tiệm không còn bận rộn như trước, vậy mà Triệu mộc nhân lại bận hơn, mỗi ngày đi sớm về khuya.
Muội muội cũng bắt đầu có những biểu hiện khác lạ, trước kia cả ngày chạy tới chạy lui trong quán, nay lại thường xuyên chạy sang tiệm thêu đối diện, không biết đang bày trò gì nữa.
23
Tết Đoan Ngọ sắp đến, muội muội nũng nịu nói muốn đi xem đua thuyền rồng.
Ta vốn không thích chen chúc nơi náo nhiệt, người đông như kiến khiến mồ hôi ướt cả người.
Nhưng nghĩ lại, muội muội đang độ tuổi thích vui chơi, đưa con bé ra ngoài dạo một vòng cũng tốt.
Dịp lễ khách không đông, nghỉ một ngày cũng chẳng thiệt gì.
Tiểu nha đầu vừa tờ mờ sáng đã bật dậy, năn nỉ ta chải đầu cho nàng, còn đòi trang điểm thật xinh đẹp.
Nhìn lại bản thân ta với bộ áo vải thô cùng búi tóc cẩu thả, cũng nổi hứng, thay bộ y phục mới, điểm chút phấn son, búi lên kiểu tóc la kế thanh nhã.
Vừa bước ra khỏi cửa, Triệu mộc nhân đã đứng sững nhìn ta.
Ta đùa hắn:
“Gì vậy? Không ngờ ta trang điểm lên lại xinh đến thế sao?”
Hắn gãi đầu, cười khờ khạo:
“Đẹp lắm… thật sự rất đẹp.”
Dắt muội muội ra bờ sông Cẩm Giang, nơi ấy đã đông nghịt người, ai nấy đều ngóng cổ mong được chứng kiến xem ai đoạt giải nhất năm nay.
Mái chèo vung sóng như kiếm bay, trống trận giáng xuống tựa sấm rền.
Người quá đông, chúng ta lại đến muộn, chen mãi cũng không lên được phía trước, muội muội không nhìn thấy gì, có phần thất vọng.
Triệu mộc nhân thấy thế liền cúi người để muội ngồi lên vai hắn, giơ nàng lên cao cao, còn tay kia thì vẫn nắm chặt tay ta.
Ta chợt nhớ đến khi phụ thân còn sống, cũng từng cõng ta và muội đi xem đua thuyền như vậy.
Nhìn tấm lưng rộng rãi vững chãi của Triệu mộc nhân, lòng ta đã đơn côi ba năm lần đầu tiên dâng lên cảm giác an toàn.
Dù dòng người xô đẩy, hắn vẫn giữ chặt tay ta không rời.
Xem xong đua thuyền, muội muội lại hào hứng đòi đi coi múa rồng.
Triệu mộc nhân nói buổi chiều còn có việc, không thể theo cùng, liền lấy ra một xâu tiền giao cho ta, dặn ta dẫn muội đi chơi cho thoả thích, cứ vui hết một ngày rồi hãy về nhà.
Ta chỉ vào túi tiền đeo bên hông, ý bảo mình đã mang theo đủ rồi, bảo hắn cứ yên tâm đi lo việc.
Suốt một buổi chiều, muội muội kéo ta đi xem múa rồng, múa lân, lại dạo quanh khu chợ.
Bình thường thấy người bán kẹo kéo là không dứt nổi chân, vậy mà hôm nay chẳng thèm liếc mắt.
Chỉ chạy đến sạp bán lược mua một chiếc lược gỗ đào, sau đó không mua gì nữa, chỉ nắm tay ta đi hết gian hàng này đến gian hàng khác, đến tận khi mặt trăng gần nhô lên khỏi đỉnh núi mới chịu quay về.
24
Về đến nhà, chỉ thấy Triệu đại nương một mình ngồi trước cửa đợi.
Ta vội vàng bước tới:
“Dì ơi, trời tối rồi, sao dì còn ngồi ngoài này? Mau vào nhà đi.”
Triệu đại nương lại nói có món quà muốn tặng ta, kéo tay ta thẳng vào phòng bà, muội muội cũng lí nhí nói nàng cũng có quà tặng.
Trong lòng đầy nghi hoặc, ta bước vào.
Trên giường, một bộ hỷ phục màu đỏ được xếp ngay ngắn, thêu hoa đào loài hoa ta thích nhất.
Đây chính là quà của Triệu đại nương.
Bà nói là do Triệu mộc nhân dành dụm mấy tháng tiền công, đặt may riêng ở tiệm thêu đối diện, muốn tặng ta một hôn lễ vào ngày hôm nay.
Ta thay hỷ phục, muội muội nâng lược gỗ đào, còn Triệu đại nương thì tự tay chải tóc cho ta.
Một chải chải đến cuối, phú quý chẳng phải lo.
Hai chải chải đến cuối, mạnh khỏe chẳng bệnh đau.
Ba chải chải đến cuối, phu thê đến bạc đầu.
Bà chải cho ta búi tóc đồng tâm, rồi cài lên đó một cây trâm hoa nhài bằng gỗ khắc, trông hơi thô ráp, chắc là do Triệu mộc nhân tự tay làm.
Tuy không tinh xảo, nhưng ta rất thích.
Hoa nhài – “mạc ly”, không rời.
Muội muội như làm ảo thuật, lấy ra một chiếc quạt tròn thêu hoa đào:
“Cái này là muội nhờ tỷ tỷ Cẩm Tú ở tiệm thêu dạy thêu đấy. Hy vọng tỷ thích.”
Bảo sao dạo này muội muội cứ chạy sang tiệm thêu.
“Thích lắm, tỷ rất thích.”
Ta nắm lấy bàn tay nhỏ của nàng, thấy rõ mấy vết đỏ li ti do kim đâm, chắc vì không quen, nhưng muội muội chưa từng học qua thêu, lại có thể tự tay thêu xong chiếc quạt này, thật khiến người ta cảm động.
Trang điểm xong xuôi, Triệu mộc nhân đã đứng đợi ngoài cửa.
Hắn cũng thay áo cưới màu đỏ, thường ngày chỉ mặc đen xám, trông ngờ nghệch, hôm nay khoác hỷ phục, cả người sáng bừng, trong mắt lấp lánh ánh sáng.
Thấy ta bước ra, hắn liền cúi người cõng ta lên lưng, từng bước từng bước đi lên tầng hai.
Phòng đã được dán chữ Song hỷ, màn giường, chăn nệm đều thay mới thành sắc đỏ, bên trên bày táo đỏ, đậu phộng, nhãn, sen ý chúc sớm sinh quý tử.
Muội muội châm đôi nến long phụng, rồi cùng Triệu đại nương lặng lẽ lui ra ngoài.
Trong phòng chỉ còn ta và Triệu mộc nhân đối diện, dù đã cùng sống một phòng suốt nửa năm, lúc này ta lại hơi khẩn trương.
Tất cả ngày hôm nay, hiển nhiên đã được hắn âm thầm chuẩn bị từ lâu.
Ta vốn chỉ mong cùng hắn sống những ngày an ổn giản dị, mà hắn lại dành cho ta một hồi lễ cưới như thế… khiến ta cảm thấy bất ngờ, cũng cảm thấy được trân trọng.