Chương 1

Chương 1

25/07/2026

Anh trai tôi có một người bạn tổng tài rất lạnh lùng.

Ngũ quan anh tuấn, ánh mắt đen như mực, đối với ai cũng xa cách.

Nghe đồn anh ấy là “đoá hoa cao lánh” khó chinh phục nhất trong giới.

Thế nhưng, khi anh trai dẫn tôi đến công ty anh ấy học tập, chỉ cách nhau một bức tường, cổ tay tôi đã bị cà vạt của người đàn ông ấy trói chặt.

Đồng tử tôi trở nên vô định, còn anh ấy lại càng siết mạnh hơn.

“Bỏ anh suốt 2 năm, còn dám bước vào địa bàn của anh?”

“Cưng à, đừng im lặng nữa, anh thích nghe.”

1.

“Lần này đến Cảnh Thành, Thanh Thanh sẽ đi cùng anh con.”

Tôi đang định ăn miếng đùi gà thì lập tức đặt xuống, tròn mắt nhìn:

“Tại sao ạ? Anh con đi bàn chuyện hợp tác, con có giúp được gì đâu. Hơn nữa con vừa từ nước ngoài về, không phải nên làm quen với tình hình công ty nhà mình trước sao?”

Ba vừa bóc tôm cho tôi vừa dịu giọng dỗ dành:

“Thanh Thanh, bây giờ con vừa từ nước ngoài về, đúng là lúc cần rèn luyện. Rèn luyện tốt rồi hẵng vào công ty nhà mình, mới có thể đứng vững được.”

Tôi im lặng thở ra, lời ba nói cũng có lý.

Một đứa học múa như tôi mà bước chân vào công ty, nếu chẳng biết gì, chắc chắn sẽ có người bàn ra tán vào sau lưng.

Dù gì thì công ty cũng không phải chỉ mình ba nói là được.

Tôi nhận lấy con tôm ba bóc sẵn:

“Vậy sẽ đến đâu học ạ? Có phải là công ty nhà họ Trần mà anh đang hợp tác không?”

Tôi đoán ngay là Trần thị, vì dù quy mô không lớn, nhưng thực lực cũng không hề yếu, chắc chắn tôi sẽ học hỏi được nhiều điều.

Hơn nữa, ba còn từng có ý định để tôi liên hôn với con trai nhà họ Trần, chắc chắn là muốn tôi tiếp xúc nhiều hơn với Trần Trạch.

Ai ngờ ba lại xua tay:

“Không phải, không phải.”

Không phải?

Tôi bắt đầu thấy tò mò.

Với thực lực nhà tôi, muốn nhét tôi vào Trần thị còn khó, vậy mà lại có thể để tôi thực tập ở công ty khác?

Tôi nhướng mày hỏi:

“Vậy là công ty nào ạ?”

Ba hơi ngồi thẳng người, vẻ mặt đắc ý, chậm rãi nói ra hai chữ:

“Giang thị.”

2.

Tôi sững người, một dự cảm chẳng lành dâng lên trong lòng.

Giọng tôi bắt đầu run rẩy:

“Ba… ba nói Giang thị, là Giang thị nào vậy ạ?”

Ánh mắt ba sáng rực một cách kỳ lạ, đứng bật dậy, vỗ ngực, mặt đầy vẻ mong được khen:

“Còn có thể là Giang thị nào nữa? Tất nhiên là tập đoàn Giang thị lừng danh! Số một ở Cảnh Thành!”

Miếng tôm vừa ăn vào miệng bị tôi phun ra ngay, đôi đũa trong tay cũng rơi xuống.

Ba vừa giúp tôi nhặt lên, vừa trêu:

“Con bé này, nghe được đi thực tập ở Giang thị mà vui đến ngu người luôn rồi à? Bây giờ tổng tài của Giang thị chính là người trẻ nhất trong lịch sử nắm quyền điều hành đấy.”

Thấy tôi ngẩn ra không nói gì, ba lại nhắc thêm:

“Chính là cái cậu hồi trước chơi rất thân với anh con ấy, tính cách có hơi lạnh lùng, từng đến nhà mình mấy lần.”

“Thanh Thanh, con còn nhớ không? Chính là anh Giang Mục Chu mà hồi nhỏ con sợ lắm đấy.”

Tôi như bị đánh thức khỏi cơn mơ, lập tức nhớ ra.

Giang Mục Chu, tất nhiên tôi nhớ!

Ngoài anh ấy ra, trong thế hệ trẻ của Giang thị, còn ai có bản lĩnh đưa cả tập đoàn lên đến vị trí hôm nay?

Chỉ là… mới nghe thấy tên anh ấy thôi, tim tôi đã đập nhanh hơn một nhịp.