Chương 1: Đoá phù dung nhỏ lệ trong sương ngọc
02/07/2026
Chương 1: Đoá phù dung nhỏ lệ trong sương ngọc
Khi rời tông môn xuống núi rèn luyện, ta từng cứu một hoa khôi chốn nhân gian.
Trước lúc chia biệt đêm ấy, ta hứa sẽ quay lại sau ba ngày.
Nàng bảo thích sự thanh tĩnh, liền khoác lên người xiêm y của ta, lại nói sợ bóng tối, nên đòi cùng ta ngủ chung giường.
Cuối cùng, nàng kêu lạnh, rúc vào lòng ta.
Lúc ly biệt, nước mắt nàng đầm đìa.
Ta: “……”
Về sau, ta đưa nàng trở lại tông môn, trong lòng vừa xấu hổ vừa bối rối, không biết nên giải thích với vị hôn phu thế nào, thì hắn đã dắt theo một nữ tử khác tới cửa:
“Thanh Từ, Tiêu Tiêu thân thể yếu nhược, chẳng thể tự lo.”
Hai mắt ta sáng rỡ.
Thật khéo, người của ta cũng vậy!
1
Dạ Trọng Hoa vừa thốt ra lời ấy, ta trầm mặc hồi lâu không đáp.
Hắn chỉ tưởng ta không đồng ý, dứt khoát nói thẳng:
“Tiêu Tiêu không giống như ngươi, có linh khí hộ thân, rời xa ta tất sẽ c.h.ế.t, bởi vậy ta không phải đang thương lượng cùng ngươi, mà là đang thông báo.”
Hắn ngỡ ta sẽ nổi giận.
Nào hay hai mắt ta liền sáng lên.
Khá khen ta suốt dọc đường còn đang đau đầu chẳng biết nên giải thích với hắn ra sao, không ngờ Dạ Trọng Hoa đầu óc cũng linh hoạt như thế.
Lý do hay đến thế, sao ta lại không nghĩ ra?
“Trọng Hoa ca ca, nếu tỷ tỷ không bằng lòng, Tiêu Tiêu tuyệt chẳng để huynh khó xử.”
Nữ tử yếu mềm phía sau hắn nước mắt rơi lã chã, tựa như đang nói giúp ta.
Thế nhưng chẳng rõ vì cớ gì, Dạ Trọng Hoa vừa nghe xong lại càng nổi giận với ta hơn:
“Nàng ta thì có gì mà không bằng lòng? Từ nhỏ đã tâm địa độc ác, nếu chẳng phải nàng ta giở trò tính kế, sao ta lại đính ước với nàng ta?”
“Đỗ Thanh Từ, ta nói cho ngươi biết——”
Dạ Trọng Hoa nói tới đây rốt cuộc cũng ngẩng đầu lên, lập tức khựng lại: “Nàng ta là ai?!”
Rồi âm thanh đột ngột vang lớn hơn:
“Miếng ngọc bội uyên ương màu đỏ ta tặng ngươi cớ sao lại đeo bên hông của nàng ta?!”
Chỉ thấy ta bạch y đeo kiếm, dáng đứng ngay ngắn đoan chính, mà tay phải thì lại đang ôm lấy eo nhỏ của một nữ tử.
Người kia vận váy đỏ yêu kiều, da trắng như ngọc, cả người yếu ớt như không chịu nổi gió sương, gần như tựa hẳn vào khuỷu tay ta, nước mắt ngân ngấn:
“Tiên trưởng, người kia là ai vậy?”
Ta: “……”
Gương mặt vốn bao lâu nay chẳng biểu lộ gì, lúc này hiếm hoi kéo ra một nụ cười gượng gạo.
Đối diện Bạch Tiêu Tiêu cùng Dạ Trọng Hoa đang c.h.ế.t lặng, ta thong thả nói ra lý do:
“Sư đệ, Ngu nương cũng là kẻ thân thể yếu nhược, chẳng thể tự lo liệu.”
2
Ta tên Đỗ Thanh Từ, là đại sư tỷ của Huyền Thanh tông, trưởng nữ của Đỗ gia.
Một tuổi biết nói, hai tuổi biết đi, ba tuổi khẩu xuất thành văn, bốn tuổi đã đọc thuộc thi thư.
Huống chi mười tuổi ta kết trúc cơ, hai mươi lăm tuổi đã đột phá kim đan, thiên tư chấn động thế nhân.
Đến năm hai mươi tám, thế gia tu tiên Dạ thị cùng Đỗ gia kết thân.
Sư tôn gọi ta và Dạ Trọng Hoa đến trước mặt, nói rằng:
“Đã định cả đời, lại gặp lúc phàm giới nổi loạn, ma vật xuất thế, các ngươi hãy cùng nhau xuống hồng trần một chuyến đi.”
Việc này trước đã có lời đồn, rằng ma thảo nuôi dưỡng trăm năm nơi ma giới đã trôi dạt xuống phàm trần, tung tích bất minh.
Nói là cùng đi, nhưng Dạ Trọng Hoa giữa đường liền bỏ mặc ta, cười lạnh:
“Đỗ Thanh Từ, đừng tưởng dựa vào việc kết thân giữa hai tộc là có thể áp chế ta. Thu lại tâm tư nhỏ nhen của ngươi đi. Lần này xem như cho ngươi một bài học, đợi ngươi biết sai rồi, hãy tới tìm ta!”
Dạ Trọng Hoa, vị hôn phu của ta, cũng là thanh mai trúc mã từ nhỏ.
Thế nhưng từ đầu đến cuối, hắn luôn chán ghét ta.
Nguyên do, e là bởi mỗi lần tỷ thí, ta đều đ.á.n.h hắn vô cùng t.h.ả.m hại.
Cuối cùng, hắn mất hết thể diện, len lén tới tìm ta:
“Nếu ngươi chịu để ta thắng ngươi một lần trước mặt mọi người, ta sẽ làm bạn với ngươi.”
Toàn bộ Huyền Thanh tông ai ai cũng biết, vị đại sư tỷ thiên tư xuất chúng là kẻ vô tình vô cảm, như quái vật.
Đương nhiên, họ đều tránh xa ta.
Dạ Trọng Hoa biết rõ, dẫu ta chẳng nói chẳng hỏi, nhưng mỗi lần trông thấy những sư huynh sư muội tụ năm tụ ba, ta đều dừng chân nhìn vài khắc.
Hắn cười nhạo ta trong bóng tối:
“Cái gì mà vô tình vô cảm, chẳng qua chỉ là một con ch.ó đáng thương không ai cần mà thôi.”
Ta không hiểu lời hắn là có ý gì.
Nói ta là ch.ó sao?
Vậy cũng dễ thương đó chứ.
Cho nên, ta nghe xong liền gật đầu.
Ta thật lòng ngưỡng mộ những người có thể đôi lứa đi cùng nhau.
Bởi vậy ta đã đáp ứng hắn.
Nhưng hắn vẫn không hài lòng.
Rõ ràng trong kỳ tỉ thí lớn của tông môn, lúc hắn cùng ta giao đấu, chỉ vừa thấy hắn giơ kiếm, ta lập tức ném kiếm kêu “a” một tiếng, mặt không cảm xúc nói rõ:
“Ta thua rồi.”
Dạ Trọng Hoa khựng lại.
Những đồng môn đang gào thét bắt hắn đ.á.n.h bại ta cũng ngẩn người.
Chốc lát sau, là tiếng cười vang dội:
“Dạ Trọng Hoa! Ngươi làm chuyện gì đáng xấu hổ vậy? Đến mức kẻ chẳng ai ưa như quái vật kia thà chịu thua còn hơn đấu với ngươi?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
“Cái này mà gọi là nhận thua sao? Rõ ràng là đang sỉ nhục ngươi đấy!”
Quả thực là nỗi nhục lớn.
Dạ Trọng Hoa mặt mày đều biến sắc.
Đường đường là đại thiếu gia của Dạ gia, chưa từng chịu nhục đến vậy.
Mà khi hắn vừa thẹn vừa giận quay người định rời đi, ta vẫn một mực đi theo sau đòi hắn giữ lời:
“Ngươi đã nói, chỉ cần ta nhận thua, ngươi sẽ làm bạn với ta.”
“Cớ sao lại thất hứa?”
Chung quanh lặng ngắt.Rồi là tiếng cười còn vang hơn vọng khắp tiên đài:
“Ta nói này, Dạ Trọng Hoa ngươi cứ đồng ý đi! Một quái vật cùng một kẻ nhát gan, thật xứng đôi!”
“Đánh không lại thì thôi, còn dám bày trò như vậy, thật nực cười!”
Giữa muôn lời giễu cợt, Dạ Trọng Hoa cuối cùng cũng nhịn không nổi:
“Đỗ, Thanh, Từ!”
Ta cứ ngỡ hắn sẽ giữ lời hứa, không ngờ hắn lại đột nhiên xoay người, vung kiếm đ.â.m tới.
Mũi kiếm xuyên qua cánh tay ta, m.á.u chảy đầm đìa.
Hắn sững người, hiển nhiên không ngờ ta lại không hề phòng bị.
Nhưng lỗi không ở ta, bởi với bằng hữu, vốn chẳng nên đề phòng.
Trong mắt hắn lóe lên chút hối hận, nhưng rất nhanh lại cao giọng:
“Ai bảo ngươi ngốc, đáng đời! Hôm nay ta nhất định phải đ.á.n.h bại ngươi!”
Kiếm trong tay hắn vung lên càng lúc càng nhanh, càng lúc càng gấp.
Ta: “Sư đệ, ngươi chớ lại gần.”
Hắn càng thêm đắc ý: “Cầu xin tha thứ sao? Muộn rồi!”
Có đệ tử cũng cảm thấy không ổn:
“Ra tay đ.á.n.h lén như vậy, chẳng phải quá bất công sao?”
Lập tức có người phản bác:
“Đối với một con quái vật, nói gì đến công bằng? Đ.â.m thì đ.â.m thôi, dù sao nàng ta cũng chẳng biết đau.”
Ta buộc phải phản kháng.
Cuối cùng vẫn là đ.á.n.h cho Dạ Trọng Hoa đến mức nằm sõng soài dưới đất như ch.ó c.h.ế.t.
Hồng Trần Vô Định
Gãy vài ba khúc xương.
Ta rất nghiêm túc, nghiêng đầu nói: “Sư đệ, ta đã bảo ngươi chớ có tới gần rồi mà.”
Từ đó về sau, Huyền Thanh tông lưu truyền lời đồn ta yêu Dạ Trọng Hoa không được, liền ra tay độc ác, dây dưa không dứt.
Cũng từ khi ấy, Dạ Trọng Hoa tin chắc ta tâm địa độc ác, vì hắn mà không từ thủ đoạn.
3
Vì thế, ngay trên đường xuất tông lịch luyện cùng ta sau khi đã định thân, để dạy ta một bài học, hắn liền dẫn theo một đám đệ tử, không ngoảnh đầu bỏ đi.
Dù sao cũng là đệ tử trẻ tuổi, trong số đó có kẻ không yên tâm:
“Phàm giới giờ đây, ma tộc vì tìm ma thảo mà phái không biết bao nhiêu cường giả xuống, để nàng ta ở lại một mình, có phải quá nguy hiểm không?”
Dạ Trọng Hoa không hề bận tâm:
“Cùng lắm cũng chỉ bị thương nặng, dù sao nàng ta cũng không biết đau, coi như cho nàng ta một bài học."
Quả đúng như lời hắn nói, dọc đường ta gặp không ít ma tu.
Cảnh tượng thê t.h.ả.m nơi nhân gian cũng chẳng thiếu gì.
May thay, ta không biết đau, nên dẫu bị ma tu đ.â.m thủng mấy lỗ trên thân, đối diện với đám phàm nhân được ta cứu, mặt vẫn còn nguyên nét sợ hãi, ta vẫn có thể dửng dưng lên tiếng:
“Ta không sao.”
Họ vứt thảo d.ư.ợ.c lại, như thể sau lưng có quỷ đuổi mà chạy bán sống bán c.h.ế.t.
Chuyện ấy cũng bình thường thôi, ngay cả trong tông môn, kẻ khác trông thấy ta đầy m.á.u mà không hề kêu đau cũng đều kinh hãi.
Chẳng ai không sợ quái vật.
Nhưng cũng chẳng sao cả.
Sư tôn từng nói, cứu độ chúng sinh vốn là trách nhiệm của người tu tiên.
Không thể vì đôi ba kẻ ngu muội mà oán cả thiên hạ.
Cho đến khi ta g.i.ế.c đến một tòa thành phồn hoa.
Trên lầu hai, một nữ tử dung mạo diễm lệ bị ma tu giữ chặt, lệ rơi như mưa:
“Ta không dám nữa, thực sự không dám nữa... xin ma ma tha cho ta lần này!”
Ngoài cửa, bà chủ thanh lâu cười lạnh:
“Con tiện nhân này, dám trộm bạc trốn đi! Hôm nay phải cho ngươi biết thế nào là lợi hại! Xem ra phải để ngươi tiếp khách sớm thôi!”
Nhưng ma tu tàn bạo, một nữ tử phàm trần mảnh mai như nàng, làm sao sống nổi?
Nàng ngừng vùng vẫy, ánh mắt tuyệt vọng, trơ mắt nhìn cánh cửa sổ bị đóng sập.
Ma tu cười the thé: “Chỉ là một nữ nhân phàm tục, chơi xong rồi hút hết m.á.u thịt, cũng coi như no bữa!”
Ma khí hóa thành xiềng xích, lôi nàng ngã lăn trên mặt đất.
Vì giãy giụa, da thịt rách toạc, m.á.u chảy loang lổ.
Ánh mắt nàng hoàn toàn lụi tắt.
Nhưng cũng đúng lúc ấy, một thanh trường kiếm phá tan lầu hai.
Ma tu kinh hoảng: “Kẻ nào?!”
Chỉ thấy ta đạp gió mà đến, mặt không biểu cảm, trường kiếm nắm chắc trong tay:
“Huyền Thanh tông, Đỗ Thanh Từ.”
Lời vừa dứt, tất cả đều đã rõ ràng.
Chính tà không đội trời chung, sinh tử bất dung.
Ma tu lập tức sát khí bừng bừng, vung tay đ.á.n.h tới.
Chớp mắt, ma khí cuồn cuộn.
Sương đen lan tràn, che khuất tầm mắt mọi người.
Khi rời tông môn xuống núi rèn luyện, ta từng cứu một hoa khôi chốn nhân gian.
Trước lúc chia biệt đêm ấy, ta hứa sẽ quay lại sau ba ngày.
Nàng bảo thích sự thanh tĩnh, liền khoác lên người xiêm y của ta, lại nói sợ bóng tối, nên đòi cùng ta ngủ chung giường.
Cuối cùng, nàng kêu lạnh, rúc vào lòng ta.
Lúc ly biệt, nước mắt nàng đầm đìa.
Ta: “……”
Về sau, ta đưa nàng trở lại tông môn, trong lòng vừa xấu hổ vừa bối rối, không biết nên giải thích với vị hôn phu thế nào, thì hắn đã dắt theo một nữ tử khác tới cửa:
“Thanh Từ, Tiêu Tiêu thân thể yếu nhược, chẳng thể tự lo.”
Hai mắt ta sáng rỡ.
Thật khéo, người của ta cũng vậy!
1
Dạ Trọng Hoa vừa thốt ra lời ấy, ta trầm mặc hồi lâu không đáp.
Hắn chỉ tưởng ta không đồng ý, dứt khoát nói thẳng:
“Tiêu Tiêu không giống như ngươi, có linh khí hộ thân, rời xa ta tất sẽ c.h.ế.t, bởi vậy ta không phải đang thương lượng cùng ngươi, mà là đang thông báo.”
Hắn ngỡ ta sẽ nổi giận.
Nào hay hai mắt ta liền sáng lên.
Khá khen ta suốt dọc đường còn đang đau đầu chẳng biết nên giải thích với hắn ra sao, không ngờ Dạ Trọng Hoa đầu óc cũng linh hoạt như thế.
Lý do hay đến thế, sao ta lại không nghĩ ra?
“Trọng Hoa ca ca, nếu tỷ tỷ không bằng lòng, Tiêu Tiêu tuyệt chẳng để huynh khó xử.”
Nữ tử yếu mềm phía sau hắn nước mắt rơi lã chã, tựa như đang nói giúp ta.
Thế nhưng chẳng rõ vì cớ gì, Dạ Trọng Hoa vừa nghe xong lại càng nổi giận với ta hơn:
“Nàng ta thì có gì mà không bằng lòng? Từ nhỏ đã tâm địa độc ác, nếu chẳng phải nàng ta giở trò tính kế, sao ta lại đính ước với nàng ta?”
“Đỗ Thanh Từ, ta nói cho ngươi biết——”
Dạ Trọng Hoa nói tới đây rốt cuộc cũng ngẩng đầu lên, lập tức khựng lại: “Nàng ta là ai?!”
Rồi âm thanh đột ngột vang lớn hơn:
“Miếng ngọc bội uyên ương màu đỏ ta tặng ngươi cớ sao lại đeo bên hông của nàng ta?!”
Chỉ thấy ta bạch y đeo kiếm, dáng đứng ngay ngắn đoan chính, mà tay phải thì lại đang ôm lấy eo nhỏ của một nữ tử.
Người kia vận váy đỏ yêu kiều, da trắng như ngọc, cả người yếu ớt như không chịu nổi gió sương, gần như tựa hẳn vào khuỷu tay ta, nước mắt ngân ngấn:
“Tiên trưởng, người kia là ai vậy?”
Ta: “……”
Gương mặt vốn bao lâu nay chẳng biểu lộ gì, lúc này hiếm hoi kéo ra một nụ cười gượng gạo.
Đối diện Bạch Tiêu Tiêu cùng Dạ Trọng Hoa đang c.h.ế.t lặng, ta thong thả nói ra lý do:
“Sư đệ, Ngu nương cũng là kẻ thân thể yếu nhược, chẳng thể tự lo liệu.”
2
Ta tên Đỗ Thanh Từ, là đại sư tỷ của Huyền Thanh tông, trưởng nữ của Đỗ gia.
Một tuổi biết nói, hai tuổi biết đi, ba tuổi khẩu xuất thành văn, bốn tuổi đã đọc thuộc thi thư.
Huống chi mười tuổi ta kết trúc cơ, hai mươi lăm tuổi đã đột phá kim đan, thiên tư chấn động thế nhân.
Đến năm hai mươi tám, thế gia tu tiên Dạ thị cùng Đỗ gia kết thân.
Sư tôn gọi ta và Dạ Trọng Hoa đến trước mặt, nói rằng:
“Đã định cả đời, lại gặp lúc phàm giới nổi loạn, ma vật xuất thế, các ngươi hãy cùng nhau xuống hồng trần một chuyến đi.”
Việc này trước đã có lời đồn, rằng ma thảo nuôi dưỡng trăm năm nơi ma giới đã trôi dạt xuống phàm trần, tung tích bất minh.
Nói là cùng đi, nhưng Dạ Trọng Hoa giữa đường liền bỏ mặc ta, cười lạnh:
“Đỗ Thanh Từ, đừng tưởng dựa vào việc kết thân giữa hai tộc là có thể áp chế ta. Thu lại tâm tư nhỏ nhen của ngươi đi. Lần này xem như cho ngươi một bài học, đợi ngươi biết sai rồi, hãy tới tìm ta!”
Dạ Trọng Hoa, vị hôn phu của ta, cũng là thanh mai trúc mã từ nhỏ.
Thế nhưng từ đầu đến cuối, hắn luôn chán ghét ta.
Nguyên do, e là bởi mỗi lần tỷ thí, ta đều đ.á.n.h hắn vô cùng t.h.ả.m hại.
Cuối cùng, hắn mất hết thể diện, len lén tới tìm ta:
“Nếu ngươi chịu để ta thắng ngươi một lần trước mặt mọi người, ta sẽ làm bạn với ngươi.”
Toàn bộ Huyền Thanh tông ai ai cũng biết, vị đại sư tỷ thiên tư xuất chúng là kẻ vô tình vô cảm, như quái vật.
Đương nhiên, họ đều tránh xa ta.
Dạ Trọng Hoa biết rõ, dẫu ta chẳng nói chẳng hỏi, nhưng mỗi lần trông thấy những sư huynh sư muội tụ năm tụ ba, ta đều dừng chân nhìn vài khắc.
Hắn cười nhạo ta trong bóng tối:
“Cái gì mà vô tình vô cảm, chẳng qua chỉ là một con ch.ó đáng thương không ai cần mà thôi.”
Ta không hiểu lời hắn là có ý gì.
Nói ta là ch.ó sao?
Vậy cũng dễ thương đó chứ.
Cho nên, ta nghe xong liền gật đầu.
Ta thật lòng ngưỡng mộ những người có thể đôi lứa đi cùng nhau.
Bởi vậy ta đã đáp ứng hắn.
Nhưng hắn vẫn không hài lòng.
Rõ ràng trong kỳ tỉ thí lớn của tông môn, lúc hắn cùng ta giao đấu, chỉ vừa thấy hắn giơ kiếm, ta lập tức ném kiếm kêu “a” một tiếng, mặt không cảm xúc nói rõ:
“Ta thua rồi.”
Dạ Trọng Hoa khựng lại.
Những đồng môn đang gào thét bắt hắn đ.á.n.h bại ta cũng ngẩn người.
Chốc lát sau, là tiếng cười vang dội:
“Dạ Trọng Hoa! Ngươi làm chuyện gì đáng xấu hổ vậy? Đến mức kẻ chẳng ai ưa như quái vật kia thà chịu thua còn hơn đấu với ngươi?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
“Cái này mà gọi là nhận thua sao? Rõ ràng là đang sỉ nhục ngươi đấy!”
Quả thực là nỗi nhục lớn.
Dạ Trọng Hoa mặt mày đều biến sắc.
Đường đường là đại thiếu gia của Dạ gia, chưa từng chịu nhục đến vậy.
Mà khi hắn vừa thẹn vừa giận quay người định rời đi, ta vẫn một mực đi theo sau đòi hắn giữ lời:
“Ngươi đã nói, chỉ cần ta nhận thua, ngươi sẽ làm bạn với ta.”
“Cớ sao lại thất hứa?”
Chung quanh lặng ngắt.Rồi là tiếng cười còn vang hơn vọng khắp tiên đài:
“Ta nói này, Dạ Trọng Hoa ngươi cứ đồng ý đi! Một quái vật cùng một kẻ nhát gan, thật xứng đôi!”
“Đánh không lại thì thôi, còn dám bày trò như vậy, thật nực cười!”
Giữa muôn lời giễu cợt, Dạ Trọng Hoa cuối cùng cũng nhịn không nổi:
“Đỗ, Thanh, Từ!”
Ta cứ ngỡ hắn sẽ giữ lời hứa, không ngờ hắn lại đột nhiên xoay người, vung kiếm đ.â.m tới.
Mũi kiếm xuyên qua cánh tay ta, m.á.u chảy đầm đìa.
Hắn sững người, hiển nhiên không ngờ ta lại không hề phòng bị.
Nhưng lỗi không ở ta, bởi với bằng hữu, vốn chẳng nên đề phòng.
Trong mắt hắn lóe lên chút hối hận, nhưng rất nhanh lại cao giọng:
“Ai bảo ngươi ngốc, đáng đời! Hôm nay ta nhất định phải đ.á.n.h bại ngươi!”
Kiếm trong tay hắn vung lên càng lúc càng nhanh, càng lúc càng gấp.
Ta: “Sư đệ, ngươi chớ lại gần.”
Hắn càng thêm đắc ý: “Cầu xin tha thứ sao? Muộn rồi!”
Có đệ tử cũng cảm thấy không ổn:
“Ra tay đ.á.n.h lén như vậy, chẳng phải quá bất công sao?”
Lập tức có người phản bác:
“Đối với một con quái vật, nói gì đến công bằng? Đ.â.m thì đ.â.m thôi, dù sao nàng ta cũng chẳng biết đau.”
Ta buộc phải phản kháng.
Cuối cùng vẫn là đ.á.n.h cho Dạ Trọng Hoa đến mức nằm sõng soài dưới đất như ch.ó c.h.ế.t.
Hồng Trần Vô Định
Gãy vài ba khúc xương.
Ta rất nghiêm túc, nghiêng đầu nói: “Sư đệ, ta đã bảo ngươi chớ có tới gần rồi mà.”
Từ đó về sau, Huyền Thanh tông lưu truyền lời đồn ta yêu Dạ Trọng Hoa không được, liền ra tay độc ác, dây dưa không dứt.
Cũng từ khi ấy, Dạ Trọng Hoa tin chắc ta tâm địa độc ác, vì hắn mà không từ thủ đoạn.
3
Vì thế, ngay trên đường xuất tông lịch luyện cùng ta sau khi đã định thân, để dạy ta một bài học, hắn liền dẫn theo một đám đệ tử, không ngoảnh đầu bỏ đi.
Dù sao cũng là đệ tử trẻ tuổi, trong số đó có kẻ không yên tâm:
“Phàm giới giờ đây, ma tộc vì tìm ma thảo mà phái không biết bao nhiêu cường giả xuống, để nàng ta ở lại một mình, có phải quá nguy hiểm không?”
Dạ Trọng Hoa không hề bận tâm:
“Cùng lắm cũng chỉ bị thương nặng, dù sao nàng ta cũng không biết đau, coi như cho nàng ta một bài học."
Quả đúng như lời hắn nói, dọc đường ta gặp không ít ma tu.
Cảnh tượng thê t.h.ả.m nơi nhân gian cũng chẳng thiếu gì.
May thay, ta không biết đau, nên dẫu bị ma tu đ.â.m thủng mấy lỗ trên thân, đối diện với đám phàm nhân được ta cứu, mặt vẫn còn nguyên nét sợ hãi, ta vẫn có thể dửng dưng lên tiếng:
“Ta không sao.”
Họ vứt thảo d.ư.ợ.c lại, như thể sau lưng có quỷ đuổi mà chạy bán sống bán c.h.ế.t.
Chuyện ấy cũng bình thường thôi, ngay cả trong tông môn, kẻ khác trông thấy ta đầy m.á.u mà không hề kêu đau cũng đều kinh hãi.
Chẳng ai không sợ quái vật.
Nhưng cũng chẳng sao cả.
Sư tôn từng nói, cứu độ chúng sinh vốn là trách nhiệm của người tu tiên.
Không thể vì đôi ba kẻ ngu muội mà oán cả thiên hạ.
Cho đến khi ta g.i.ế.c đến một tòa thành phồn hoa.
Trên lầu hai, một nữ tử dung mạo diễm lệ bị ma tu giữ chặt, lệ rơi như mưa:
“Ta không dám nữa, thực sự không dám nữa... xin ma ma tha cho ta lần này!”
Ngoài cửa, bà chủ thanh lâu cười lạnh:
“Con tiện nhân này, dám trộm bạc trốn đi! Hôm nay phải cho ngươi biết thế nào là lợi hại! Xem ra phải để ngươi tiếp khách sớm thôi!”
Nhưng ma tu tàn bạo, một nữ tử phàm trần mảnh mai như nàng, làm sao sống nổi?
Nàng ngừng vùng vẫy, ánh mắt tuyệt vọng, trơ mắt nhìn cánh cửa sổ bị đóng sập.
Ma tu cười the thé: “Chỉ là một nữ nhân phàm tục, chơi xong rồi hút hết m.á.u thịt, cũng coi như no bữa!”
Ma khí hóa thành xiềng xích, lôi nàng ngã lăn trên mặt đất.
Vì giãy giụa, da thịt rách toạc, m.á.u chảy loang lổ.
Ánh mắt nàng hoàn toàn lụi tắt.
Nhưng cũng đúng lúc ấy, một thanh trường kiếm phá tan lầu hai.
Ma tu kinh hoảng: “Kẻ nào?!”
Chỉ thấy ta đạp gió mà đến, mặt không biểu cảm, trường kiếm nắm chắc trong tay:
“Huyền Thanh tông, Đỗ Thanh Từ.”
Lời vừa dứt, tất cả đều đã rõ ràng.
Chính tà không đội trời chung, sinh tử bất dung.
Ma tu lập tức sát khí bừng bừng, vung tay đ.á.n.h tới.
Chớp mắt, ma khí cuồn cuộn.
Sương đen lan tràn, che khuất tầm mắt mọi người.