Chương 4

Chương 4

30/07/2026

Lương Thiên Bình thức đến hơn hai giờ sáng mới hoàn thành xong bản thảo. Sau đó cô còn quên cả đặt đồng hồ báo thức, mơ màng tắt máy tính thì lập tức ngủ, hoàn toàn quên mất chuyện ngày mai phải đi học.

Cô nằm mơ một giấc mơ kỳ lạ, mơ thấy anh đẹp trai học ở Nhất Trung mà lần trước cô gặp. Gương mặt anh tuấn tú, ánh mắt hiện lên sự sắc lạnh, anh vung một con dao chém chết Hoàng Mao và người đàn ông xăm hình.

Một cảnh đẫm máu.

Khi Lương Thiên Bình nghĩ cô mơ phim kinh dị, anh đẹp trai kia người đầy máu đi đến chỗ cô, lạnh lùng nhìn: "Cởϊ qυầи áo ra."

Lương Thiên Bình: "?"

Anh đẹp trai: "Ngồi xuống."

"?"

"L!ếm cho tôi."

"!"

Tại sao đột nhiên lại phát triển theo hướng tìиɦ ɖu͙ƈ rồi?

Sau đó...

Không có sau đó nữa.

Bởi vì Lương Thiên Bình bị dọa tỉnh dậy.

Cô lau mồ hôi lạnh trên trán, chống cơ thể từ từ ngồi dậy, tình tiết trong mơ rất rõ ràng, khiến bây giờ cô còn chưa bình tĩnh lại được.