Chương 15
Thư Hựu Mạn nhìn thấy trong phòng khách có một cô gái lạ, bà ấy vô cùng bất ngờ, nói lớn: "Con, con gái sao?"
Lương Thiên Bình còn chưa kịp phản ứng thì đã ngửi thấy mùi hoa nhài nồng nặc, Thư Hựu Mạn bước nhanh tới, vẻ mặt kích động ấn chặt lấy bả vai cô: "Cháu là con gái đúng không?"
"Sao ạ?"
Lương Thiên Bình chưa bao giờ nhìn thấy một người nổi tiếng ngoài đời thật, quả thật là bị công kích sắc đẹp ở khoảng cách gần, cô mơ màng trả lời: "Có lẽ là... phải nhỉ?"
Cô nói xong thì mặt cô bị bà ấy nhéo một cái, rồi bà ấy lại xoa xoa mặt cô, rồi từ mặt sờ đến cổ, vừa sờ vừa hưng phấn nói: "Cái cảm giác mềm mại này, không có yết hầu, ngực cũng không giống là giả... Thực sự là một cô gái, chúa ơi, tôi không nằm mơ đó chứ, con trai, con đã đưa bạn gái về nhà! Giáo viên của con nói con đang yêu sớm mẹ còn không tin, không ngờ đó là sự thật!"