Chương 1: Huynh đệ tình thâm

Chương 1: Huynh đệ tình thâm

02/07/2026
Thánh Linh học viện — đệ nhất học phủ toàn đại lục.
Nơi đó, thiên tài như lá rụng mùa thu.

Nhưng giữa vạn lá rụng, lại có một đám thiếu niên sáng lên như nhật nguyệt — trăm năm khó gặp.

Dẫn đầu bọn họ là Tô Trạm — một thiếu niên bò ra từ tiểu tộc hèn mọn.
Mười hai tuổi luyện thể viên mãn nhập viện.
Hai năm trúc cơ. Ba năm kết đan.
Toàn viện sững sờ, gọi hắn: Tiểu Thánh Đan.

Hắn không đơn độc.
Sau lưng hắn là một đám huynh đệ chẳng ai giống ai:
Có thiếu gia đại tông, có kẻ từng chăn trâu đầu đường.
Có tên lừa đảo bịp bợm, cũng có đứa từng cướp của, đâm người.

Nhưng đều do một tay hắn nhặt về – dạy bảo – gánh vác.
Một đám phế vật, hỗn tạp, lại như mảnh gốm vụn ghép nên kiếm khí vô song.
Dưới tay hắn, họ đạp qua thập vạn môn sinh, đạp đổ cả môn quy — ép trưởng giáo tự lui mà để hai mươi bảy người cùng vào nội môn.

Lôi Trì – cách học viện ngàn dặm về phía tây – hiện thế.
Tương truyền nơi đáy Lôi Trì, có thể ẩn giấu Kiếm Lôi Chi Chủng — thần vật mà mọi tu giả lôi hệ đều khát vọng.
Tô Trạm, mang trong mình Võ Hồn Tịch Diệt Lôi Đình, sao có thể làm ngơ?

Hôm ấy, nơi một góc học viện, mười mấy thiếu niên tụ họp.
Tiếng cười, tiếng bàn bạc, lẫn ánh mắt thiêu đốt tham vọng.

Tô Trạm đưa mắt quét qua từng người, thấp giọng:

> — Theo ta, chuyến này chúng ta đi lấy Lôi Chủng.

Trong góc phòng, một giọng khàn cất lên — cứng rắn như lưỡi thép rút khỏi vỏ:

> — Lèm bèm như đàn bà.

Tô Trạm bật cười:

> — Ngũ đệ, ngứa miệng à? Im, còn bàn kế hoạch chứ.

Giọng kia lại vang:

> — Khi nào đi, gọi ta.

Rồi hắn bước đi, bóng lưng kiên nghị, thẳng như kiếm.
Trong tay, ba thước thanh phong rung nhẹ, tựa linh kiếm động lòng người.

Cả phòng cười vang.
Một sư đệ trêu:

> — Tên Kiếm Si này, miệng mọc gai thật. Mặc hắn, tới lúc lên đường nhớ gọi hắn là được.

Tô Trạm lắc đầu, mắt mang ý cười:

> — Nhớ gọi hắn. Mà nếu quên... lúc về rửa sạch cái mông chờ hắn luyện kiếm đi.

Hắn tên Tần Lâm.
Người ta gọi hắn là Kiếm Si. Cũng có kẻ bảo hắn là một thằng điên – thứ quái thai trong học viện.

Kiếm đạo của hắn hiểm độc, duy nhanh bất khoái, thà gãy không cong – xuất kiếm chưa từng nương tay.
Nhưng lạ là, dù kiếm hắn độc, mắt hắn lại thẳng.
Thẳng tới mức cứng đầu.
Thẳng tới không biết lùi.

Người như thế… mạnh thì có mạnh, nhưng cũng dễ gãy.

Năm mười hai tuổi, hắn vì bênh vực một cô bé ăn xin ngoài thành mà bị đánh đến chỉ còn nửa hơi thở.
Bị ném như một nùi giẻ rách vào bãi rác sau chợ.
Là Tô Trạm đã nhặt hắn về. Khi ấy, hắn còn chưa nắm nổi cán kiếm.

Sau khi hồi phục, việc đầu tiên hắn làm… là khiêu chiến Tô Trạm.
Rồi đến thiên kiêu đồng lứa.
Thua nhiều thắng ít.
Từ bị đánh ngất đến chống kiếm mà đứng, hắn chưa một lần chịu phục.

Người trong học viện từ cười nhạo, tới ghét bỏ, rồi bắt đầu sợ.
Và giờ… chỉ cần thấy hắn xuất hiện từ xa là chết lặng.
Tên điên đến rồi. Chạy đi.

Không phải vì hắn mạnh.
Mà vì hắn lì.
Chỉ cần chưa chết, hắn sẽ khiêu chiến tiếp.
Thắng hay thua không quan trọng. Quan trọng là tay còn nắm kiếm.

Hắn không gọi ai là “ca” cũng chẳng gọi ai là “đệ”.
Ngay cả trời cao… hắn cũng chẳng phục.
Có lẽ đến bản thân mình… hắn cũng không chịu phục.

Vậy mà… mỗi lần Tô Trạm gặp nguy, người đầu tiên lao tới luôn là hắn.
Bóng kiếm lướt đến, chẳng nói lời nào. Cũng chẳng cần lý do.
Kiếm có thể chém sai, nhưng chưa từng quay đầu.
Kiếm Si đi rồi.
Không ai nhìn theo.
Mọi người cũng quen rồi.

Cái bóng lưng đó – kiên nghị, thẳng tắp, như một thanh kiếm cắm giữa gió.
Gió mạnh quá thì kiếm sẽ gãy.
Nhưng chẳng ai dám nói ra.

Căn phòng lại vang lên tiếng xì xào.
Mọi người tiếp tục bàn kế hoạch cho chuyến đi.

> — Tam ca, còn Đại ca, Nhị ca, Thất đệ thì sao? Ngươi không gọi ai à?

Tô Trạm ngẩng lên:

> — Đại ca đang bế quan, đột phá Kết Đan viên mãn. Không thể quấy rầy huynh ấy.
Nhị ca hiền lành, ổn định nhất đám. Phải để huynh ấy trấn tràng nơi này, giữ cái học viện.
Ta sợ huynh ấy mà đi… đến khi về, đám các ngươi coi trời bằng vung, đốt sạch học viện mất!

Cả phòng bật cười vang.
Tô Trạm tiếp lời, ánh mắt hơi trầm xuống:

> — Còn lão Thất...
Đại đạo năm mươi, bỏ chạy bốn chín. Hắn có lẽ là phần khuyết còn lại.
Là nghiệt vật thiên địa tạo ra.
Một thiên tài mang trong mình Hắc Ám võ hồn, luyện thành ẩn sát… nhưng lại mắc bệnh nói nhiều.
Các ngươi… đã thấy sát thủ nào mà lải nhải chưa?
Đi với hắn… ta đau đầu.

Một tràng cười bật ra.
Tiếng cười giòn tan, như gột bớt áp lực trước hành trình sắp tới.

> — Tam ca! Huynh không sợ Thất ca đang ẩn thân quanh đây nghe được, đêm nay lẻn vào phòng đâm một truy sao?

Tô Trạm cười khẩy:

> — Hắn dám. Ta sẽ bảo Tứ muội nấu chảy đôi Song Truy của hắn.

> — Cái gì mà Thiên Tàn – Địa Khuyết…?

Ai đó phụ họa, giọng đầy xấu xa.

Đám người lại nhao nhao cười:

> — Ừ! Thất ca sợ Tứ tỷ nhất!

> — Nhớ năm đó hắn bắt trộm con mèo Tứ tỷ nuôi đem làm thịt...
Tứ tỷ truy sát, hắn trốn trong động phủ sư phụ nửa tháng không dám chui ra!

> — Cả đám phải quỳ xin Tứ tỷ mới chịu tha cho hắn!

“Hừ!” – một tiếng lạnh như chém xuống không trung vang lên.
Toàn bộ căn phòng rùng mình.
Im bặt.

Một giọng the thé, chẳng biết vang ra từ đâu:

> — Không chỉ không cho đi…
Mà các ngươi lại còn dám đem chuyện xấu của lão tử ra cợt nhả!?
Ta nhớ từng tên rồi đó!
Tam ca thì ta không dám…
Nhưng lũ còn lại — ai cảm thấy thức được cả đêm để canh truy đâm, cứ thử cười thêm lần nữa xem?!

Rồi… im bặt.
Lặng như thể chưa từng tồn tại.

Tô Trạm thở ra, như bất lực:

> — Tên này… đã trốn trong này từ khi nào rồi?

Hắn khoát tay:

> — Thôi, mặc hắn đi.
Thống nhất nhé — sáng mai khởi hành.

Hắn đứng dậy, bước ra ngoài.
Vừa đi vừa nhắc:

> — À, còn tên Kiếm Si…
Các ngươi mà quên không gọi hắn, đến lúc về…
Lo rửa sạch cái mông cho hắn luyện kiếm đi.

Một tràng cười nổ ra.
Cười thật to.
Cười như thể tiếng cười có thể trấn an lòng người trước bước ngoặt sinh tử.

Nhưng chẳng ai dám để lỡ lời căn dặn ấy.
Bởi trong đám huynh đệ này…
Ai mà chưa từng bị Tần Lâm rượt đuổi quanh núi chỉ vì “quên gọi hắn”?

Có người vì chạy không kịp, mà cả tháng sau không ngồi được.
Từ đó…
“Rửa sạch cái mông” – đã trở thành câu cảnh tỉnh chân chính nhất của cả nhóm.

Sáng hôm sau.
Mặt trời vừa ló dạng, cả đám đã tụ tập nơi cửa viện.
Ánh sáng xuyên qua sương mờ, phủ lên từng gương mặt nét hân hoan xen lẫn háo hức.

Tô Trạm bước ra, tay nắm tay một nữ tử lững thững đi bên cạnh.
Hắn nhẹ nhàng vuốt mái tóc nàng, động tác vô cùng tự nhiên, nhưng lại khiến đám huynh đệ phía sau rùng mình vì… cơm chó.

Nàng tên Tiểu Yến – tiểu sư muội được cả nhóm bảo bọc, yêu thương như em gái nhỏ.
Cũng là người Tô Trạm yêu suốt đời.

Năm xưa, hắn từng đứng giữa sân viện, tay chống nạnh hô to:

> — Yến nhi là của ta! Tên nào dám có ý đồ, thì đợi cả đám huynh đệ ta… đồ tông diệt tộc đi!

Giờ hắn cúi đầu dặn:

> — Yến nhi, lần này đi… nhanh thì bảy ngày, chậm thì nửa tháng.
Ở nhà không được nhõng nhẽo phá rồi nhị ca nghe chưa.

Tiểu Yến chu môi:

> — Biết rồi. Huynh đi đường cẩn thận.

Dưới bóng cây ven viện, giọng Tần Lâm vọng lại như tạt gáo nước lạnh vào mặt cả đám:

> — Khốn nạn. Cơm chó. Các ngươi không thấy một đám cẩu độc thân đang đứng ở đây sao?

Tô Trạm bật cười, còn Tiểu Yến thì làm mặt quỷ, chống nạnh chỉ thẳng Tần Lâm:

> — Đáng đời tên mặt gỗ! Rủa ngươi cả đời ôm thanh kiếm rỉ mà chết cô độc bên lưỡi kiếm đi!
Đồ không hiểu chữ tình!

Tần Lâm nhếch mép, cười nhạt:

> — Ta cũng chỉ mong có vậy. Một đời bên kiếm. Rồi được chết trong một lần kiếm đạo tranh phong.

Câu nói vừa rơi xuống, cả đám huynh đệ đều khựng lại.
Không ai nói gì.

Ánh sáng buổi sớm soi lên bóng lưng hắn – lạnh và thẳng như một thanh kiếm chưa rút ra khỏi vỏ.

Tô Trạm là người phá vỡ bầu không khí ấy:

> — Vớ vẩn. Chuẩn bị lên đường! Sống chết cái gì chứ.
Lão tử còn phải sống để hưởng trọn phúc nhân gian.
Còn chưa có người… chống gậy kìa!

Một trận cười vang rộ lên.

Linh chu rung động, cả đám phi thân lên boong.
Chuyến đi bắt đầu trong nắng sớm.
Không ai biết… đó là lần cuối họ rời viện cùng nhau.