Chương 1

Chương 1

25/07/2026

Chị tôi bỏ trốn ngay trước lễ cưới, ba tôi không thể hoàn lại tiền sính lễ, liền muốn đem tôi gán cho Thẩm Minh An.

“Ông thật sự nghĩ con gái mình là tiên nữ chắc?

Cửa nhà họ Thẩm dễ vào vậy sao?

Muốn không c/h/ế/t thì trả lại 100 triệu, không thì ra hải phận quốc tế làm mồi cho cá!”

Tôi cắn răng đẩy cửa bước vào, cố tỏ ra bình tĩnh.

“Chủ tịch Thẩm, xin hãy cho chúng tôi một cơ hội, chúng tôi nhất định sẽ trả lại số tiền đó.”

Chỉ một giây sau, người đàn ông vừa gầm lên như sấm kia bỗng đỏ bừng mặt.

“Tiền gì cơ? Trả gì mà trả?

À đúng rồi, là tiền sính lễ đúng không?

100 triệu hả? Không không, 200 triệu nhé?

Hoặc… em muốn bao nhiêu thì cứ nói đi?”

1

Một tháng trước, người nắm quyền nhà họ Thẩm , Thẩm Minh An đưa cho nhà họ Giang của chúng tôi sính lễ 100 triệu để cưới chị gái tôi.

Ba tôi mừng đến mất ngủ suốt ba ngày liền.

Thế nhưng đúng vào ngày cưới, chị tôi lại cầm tiền bỏ trốn.

Ba không thể hoàn lại tiền sính lễ, lại sợ đắc tội với nhà họ Thẩm.

Sáng sớm, ông đã kéo tôi đến biệt thự nhà họ Thẩm, muốn đem đứa con gái út này gán cho anh ta.

Tôi đứng ngoài phòng sách, bên trong vang lên tiếng đập đồ đầy giận dữ.

“Đám cưới sắp diễn ra rồi, các người lại bảo cô dâu chạy mất?

Nhà họ Giang thật giỏi, dám đem tôi Thẩm Minh An ra làm trò đùa à?!”

“Chủ tịch Thẩm, chúng tôi nào dám… tôi còn một đứa con gái nữa, cũng xinh đẹp… hay là…”

Giọng ba tôi run rẩy, thấp hèn đến đáng thương.

Nhưng chưa kịp nói hết câu, tiếng quát như sấm rền của Thẩm Minh An đã nhấn chìm tất cả.

“Không có tiền trả, còn muốn đưa thêm một đứa nữa vào đây?!

Ông thật nghĩ con gái mình là tiên nữ chắc?

Cửa nhà họ Thẩm dễ vào vậy sao?”

Anh ta ngừng lại một lúc, giọng trầm khàn lạnh lẽo khiến người ta dựng tóc gáy.

“Không có 100 triệu?

Vậy thì đi làm mồi cho cá ở hải phận quốc tế đi!”

Bỗng vang lên một tiếng “bịch” trầm đục.

Không cần nhìn, tôi cũng đoán được ba tôi đang làm gì.

Nhà họ Giang chúng tôi tuy cũng thuộc loại khá giả, nhưng so với gia tộc quyền thế như họ Thẩm thì chẳng khác nào trời với đất.

Huống chi, Thẩm Minh An là người nắm cả hai giới trắng đen trong tay.

Ở Hải Thành, anh ta chính là bầu trời.

Anh ta có hàng trăm cách để khiến nhà họ Giang biến mất không một tiếng động.

Nhưng giờ, tình thế đã rơi vào đường cùng.

Tôi cắn răng, đẩy cửa bước vào.

Phòng sách lạnh lẽo, ánh sáng u tối.

Trán ba tôi đã tím bầm một mảng lớn, trong khi Thẩm Minh An vẫn đứng quay lưng lại, đôi tay thon dài đang thong thả chỉnh lại cổ tay áo.

Tôi nén nỗi run sợ, mở lời.

“Chủ tịch Thẩm, xin hãy cho chúng tôi một cơ hội.

Số tiền đó, chúng tôi nhất định sẽ trả.”

Không khí trong phòng như ngưng đọng lại.

Thẩm Minh An từ từ xoay người, đôi mày sắc bén vẫn còn vương vẻ tức giận chưa tan.

Nhưng ngay khoảnh khắc anh ta ngẩng đầu nhìn tôi, hơi thở bỗng nghẹn lại.

Biểu cảm giận dữ cứng đờ trên mặt anh.

Đôi tai anh đỏ bừng lên với tốc độ có thể thấy được.

“Tiền gì? Trả gì mà trả?

À đúng rồi, là tiền sính lễ đúng không?

100 triệu à? Không không, 200 triệu nhé?”

Tôi kinh ngạc trừng lớn mắt.

Chỉ thấy anh vươn tay nới lỏng cà vạt, như thể bỗng dưng khó thở.

Đôi mắt đen láy khóa chặt lấy tôi, anh nghiêm túc nói:

“Vẫn thấy thiếu à?

Hay là cô Giang cảm thấy vài trăm triệu mới xứng?

Yên tâm đi, nhà họ Thẩm có thể lo được hết.”

2

Tôi và ba nhìn nhau sững sờ, thật sự không hiểu Thẩm Minh An đang diễn trò gì.

Ánh mắt anh ta chuyển sang ba tôi, gương mặt lộ ra nụ cười hòa nhã dịu dàng .

Chẳng còn chút nào sự hung hăng lúc nãy, như thể mọi chuyện chỉ là ảo giác.

“Nhạc phụ à, sao ngài lại quỳ trên sàn thế này?

Nếu thích sàn nhà này thì tôi gói lại tặng ngài luôn nhé.”

Anh ta bước nhanh tới, đích thân đỡ ba tôi đứng dậy, giọng điệu nhẹ nhàng đến mức không thể tin nổi.

Hai chân ba tôi mềm nhũn, suýt nữa lại quỳ xuống lần nữa.

Thẩm Minh An bỗng xoay người nhìn về phía tôi, đôi mắt hổ phách dưới ánh đèn ánh lên sắc vàng lấp lánh.

“Vị hôn thê à, em tên là gì?”

Khoảnh khắc bốn mắt chạm nhau, tim tôi như lỡ mất một nhịp.

Chị tôi còn chưa từng gặp mặt Thẩm Minh An.

Huống chi là tôi.

Trong lời đồn, Thẩm Minh An là kẻ quyết đoán lạnh lùng, từng khiến đối thủ trắng tay chỉ sau một đêm.

Nhưng người đàn ông trước mặt tôi, cao ráo thanh tú, từng cử chỉ đều toát lên vẻ thanh lịch bẩm sinh.

Sống mũi cao, đường viền hàm sắc nét, đẹp đến mức khiến người ta không thể rời mắt.

“Giang Dịch Ninh.”

“Cái tên hay lắm, nghe thôi đã thấy rất hợp với tôi rồi.”

Khóe môi anh khẽ cong lên, hiện rõ một nụ cười nhàn nhạt.

“Nhạc phụ thấy đúng không?”

Bị gọi bất ngờ, ba tôi giật bắn người, vội vàng gật đầu liên tục.

“Đã vậy thì, hôn lễ cứ tiến hành như dự định.

Đều là người một nhà cả rồi, 100 triệu kia không cần trả nữa.

Tôi sẽ tặng thêm cho nhà họ Giang 300 triệu tiền sính lễ.”